Một người đàn ông ăn dầm nằm dề với biết bao người phụ nữ khác, họ vẫn thản nhiên như không, coi như chút sai sót, lỗi lầm bé nhỏ không đáng nhắc, và người yêu hay vợ của anh mặc nhiên phải xuề xòa bỏ qua.Thử đảo ngược nếu các cô qua lại với đấng mày râu khác, như bạn bè khác giới, đi ăn trò
Download ebook Đêm Giới Nghiêm: Hồi ức về cuộc sống, tình yêu và chiến tranh ở Kashmir của tác giả | Tiêu Dao Blogs thư viện ebook miễn phí Kashmir là một trong những nơi đẹp nhất trên Trái đất. Tuy nhiên, cuộc sống ở đây lại là một thực tế hoàn toàn khác. Kể từ khi
Link ebook: Trao lầm tình yêu mang đến anh PDF Đọc online 13. Từng bao gồm một người yêu tôi như sinh mệnh - thư nghi (cảm động, thiếu nữ là nghệ sĩ, phái mạnh thâm tình, SE) Đây là một trong trong số rất ít truyện SE nhưng mà ta hiểu a. Thực sự siêu cảm đụng a. Đọc thọ rồi mà bây giờ nhớ lại vẫn thấy xúc động, xuất xắc lắm a.
Nó đã kết tựu tất cả tin yêu của đôi lứa, và là viên ngọc qúy nhất trong lòng Tường Lâm, dù nó là gái hay trai Tường Lâm cũng yêu quí nó, nâng niu nó như báu vật của mình . Ôi, Tâm Anh, em đáng yêu quá . Em đã cho anh một ngạc nhiên thật hạnh phúc . Anh yêu em nhiều lắm .
Posts about giáo dục written by Vũ Thanh Hòa, Triết Học Đường Phố, Lê Duyên, Vũ Đức Huy, Ni Chi, Bình Minh, Nguyễn Tài, Hai Le, and Đỗ Sơn Trà
Jean Valjean (hay ông Madeleine): Một anh thanh niên nghèo phải ăn cắp bánh mỳ về cho gia đình đang chết đói. Anh bị kết án khổ sai và chỉ được thả sau 19 năm ngồi tù nhưng phải mang giấy thông hành màu vàng của người đã từng có tiền án. Cuộc đời Valjean thay đổi sau khi gặp Giám mục Myriel, anh hủy giấy thông hành và quyết định làm lại cuộc đời.
Tình Yêu Trao Anh - Hoàng Anh - Truyện Dài - ebook epub pdf. Thư Viện Việt Nam. Viet Messenger. - Có lầm chăng là anh đã quá mơ mộng. Cũng may là anh dã biết dừng lại đúng lúc. những chuyện liên quan đến anh, tự nhiên Khánh thấy lòng chùng xuống. Có lẽ khó khăn thật sự cho
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh(Mãi mãi là bao xa ) - Diệp Lạc Vô Tâm Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm Thể loại: hiện đại, HE Độ Thái tử phi thăng chức ký Ebook Thái tử phi thăng chức ký -Tiên Tranh Giới thiệu nội dung Giả sử bạn là một chàng trai, một chàng trai rất bình thường
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Trailer[Dưới đây chỉ chiếu trích đoạn, không phải toàn bộ phim!]Action 1Lăng Lăng không dám nhìn thẳng vào Dương Lam Hàng, liếc mắt một cái cũng không dám. "Thầy Dương, em không muốn học tiến sĩ với thầy, em xin lỗi. Thật sự rất xin lỗi, em đã phụ sự kỳ vọng của thầy!""Vì sao?""Bởi vì..." Cô cầm ly rượu trước mặt, uống một hơi cạn sạch cả ly "Ngũ Lương Dịch"*. Vị cay xè làm tê liệt nỗi thống khổ trong cô, cũng mang đến cho cô dũng khí."Em thích thầy. Mỗi ngày em đều muốn nhìn thấy thầy, từng phút từng giây đều muốn, em... sợ càng lún càng sâu, sẽ không tự khống chế được bản thân... Vì vậy, em xin thầy, hãy cho em tốt nghiệp đi." Dương Lam Hàng nhìn cô, giọng nói cứng rắn lạnh lẽo. "Nếu em thực sự muốn tốt nghiệp, tôi có thể tôn trọng lựa chọn của em. Em không cần dùng đến cách này.""Em..."Lăng Lăng không dám nhìn anh, giọng nói của anh sắc bén như lưỡi dao, rạch một nhát thật sâu lên lồng ngực rỉ máu của cô."Em muốn tốt nghiệp, có thể! Hãy cho tôi biết lý do thực sự."Lý do thực sự? Anh còn muốn lý do thực sự nào nữa đây? Yêu phải thầy giáo của mình, lời nói vô liêm sỉ như vậy cô cũng đã nói ra rồi, chính là không muốn lừa gạt anh. Thế nhưng, anh lại không tin tưởng."Em không lừa thầy, em nói thật lòng. Em sợ nhìn thấy thầy, thậm chí nghe thấy tên của thầy cũng sợ hãi..."Giọng nói Dương Lam Hàng âm trầm đáng sợ. "Em ngẩng đầu lên, nhìn tôi!"Lăng Lăng ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú của anh gần trong gang tấc, nghĩ đến sắp tới sẽ không còn được nhìn thấy khuôn mặt này nữa, cô hoàn toàn có thể lường trước những ngày về sau sẽ gian nan khổ sở biết bao nhiêu. Nhưng mà cô phải vượt qua, nhất định phải vượt qua..."Sợ tôi? Bởi vì em không thể chịu nổi sự nghiêm khắc và trách mắng nặng nề của tôi? Hay là do vị trưởng phòng công ty điện trẻ tuổi đầy hứa hẹn kia coi trọng em, dùng mức lương cao tám ngàn tệ muốn em tới làm trong bộ phận của anh ta?"Lăng Lăng hoảng sợ nhìn Dương Lam Hàng, lẽ ra cô sớm nên biết việc này không thể gạt anh, dù sao, anh cũng là thầy của cô, thông báo tuyển dụng nhân viên dĩ nhiên anh phải nắm rõ. Cô thật khờ! Cô lại làm việc ngu ngốc rồi!"Em xin lỗi!"Cô nhìn thấy trong ánh mắt của Dương Lam Hàng nỗi đau đớn cùng thất vọng sâu sắc, cô biết... Anh bồi dưỡng cô, dùng cả tâm huyết, cả sự chân thành. Vậy mà thứ cô báo đáp lại là sự phản bội thế này đây. Nhưng cô còn có thể làm gì? Không có cô, Dương Lam Hàng vẫn có thể dạy dỗ vô số sinh viên còn xuất sắc hơn cô. Cô không thể, ở cùng anh, cô không làm được gì cả!Cô cúi đầu nhìn vết phỏng lớn trong hai lòng bàn tay, giờ phút này, không hề đau một chút nào..."Tôi không muốn nghe xin lỗi! Tôi muốn biết lý do, nếu là vì tiền lương, tôi có thể cấp nhiều hơn, nếu vì phát triển sau này, tôi có thể cho em nhiều cơ hội hơn, rốt cuộc em muốn cái gì?"Em muốn anh!!! Em muốn thử mùi vị hôn lên môi anh, thử cảm giác cùng anh trên giường! Lăng Lăng nhìn anh, cô có thể nói ra sao? Cô mỗi đêm nằm mơ, đều mơ thấy họ được ở bên nhau. Sau khi tỉnh giấc, cô đau lòng muốn chết, cô phải nói làm sao để anh hiểu đây? Cô nhìn anh, nở nụ cười "Thầy Dương, phải làm sao thì thầy mới tin lời em? Nếu không, tối nay em đến nhà thầy qua đêm nhé."Anh tức giận đến mức khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, khóe môi co rúm, tay anh run thấy Dương Lam Hàng vốn bình tĩnh lại bị cô chọc tức đến mức này, Lăng Lăng bỗng cảm thấy thật buồn cười, thật sự rất buồn cười. Cô cười, cười mãi, dốc hết chút sức lực cuối cùng trong người mà cười...."Được!" Nụ cười trên mặt cô cứng đờ, cô hoàn toàn không tin nổi một chữ này lại có thể thốt ra từ miệng Dương Lam Hàng!Action 2Dương Lam Hàng dưới sự dẫn dắt của người em họ ruột thịt Âu Dương Y Phàm, đi lên một chiếc du thuyền nhàn rỗi hết sức xa hoa! Du thuyền có tổng cộng ba tầng, tầng thượng ngoài phòng điều khiển còn có một bể bơi lộ thiên, dọc theo thành bể bơi đều là cát trắng mịn."Em đã thiết lập hành trình du ngoạn cùng vệ tinh định vị đâu vào đấy, mỗi giờ mười ki-lô-mét, một vòng hết hai mươi tư giờ. Không cần thao tác gì cả, nếu gặp sự cố ngoài ý muốn anh cứ gọi điện cho em, hoặc ấn nút xin trợ giúp là OK!" Âu Dương Y Phàm ngồi trên ghế mây bên cạnh, đón ánh nắng chói chang, đôi mắt hẹp dài khép hờ nhìn về phía Dương Lam Hàng. "Anh cảm thấy thế nào?""Cậu càng ngày càng phá của." Dương Lam Hàng xoa xoa lông mày nhíu chặt, lắc đầu "Du thuyền làm ăn lành mạnh tại sao lại bị cậu biến thành cái dạng này?!"Anh vốn định tặng Lăng Lăng một buổi hẹn hò lãng mạn, mang cô đến đại dương không một ai quấy rầy này cùng nghỉ cuối tuần. Nhưng du thuyền này hoàn toàn khác xa so với lần đầu tiên anh nhìn thấy nó... Từ đầu tới đuôi, từ trên xuống dưới không có một chút lãng mạn nào đáng nói, nơi nơi tràn ngập mùi... dục! Du thuyền như thế, Lăng Lăng vừa lên thuyền chắc chắn sẽ hiểu lầm ý đồ của anh!"Em nói, anh có lương tâm không vậy?" Âu Dương Y Phàm vẻ mặt không đồng tình, đứng dậy lấy ra hai chai đồ uống ướp lạnh từ trong tủ lạnh kề bên, một chai đưa cho Dương Lam Hàng. "Đây là do chính anh mở miệng nhờ, chứ nếu là người khác em không cho mượn đâu!""Dẹp đi! Cậu tự hưởng thụ đi, anh đi mượn người khác.""Anh!" Âu Dương Y Phàm đứng lên, ngoắc ngoắc ngón tay "Em dẫn anh đi tham quan một chút, hôm nay em phải cho anh biết cái gì gọi là "phong cách tình cảm"!"Âu Dương Y Phàm dẫn anh đi xuống tầng giữa, một tấm cửa trượt bằng thủy tinh nằm sát đất ngăn cách giữa boong tàu và phòng khách xa hoa mở ra. Bên trong, không khí ấm áp như trong gia đình, sô pha trang nhã, bàn trà, quầy bar, tủ rượu, còn có nơi đặt sâm-panh, bàn ăn với nến trắng... Bên ngoài là chiếc ghế nằm màu trắng dài hai Dương Y Phàm đi đến boong tàu, vươn tay kéo một phát, trên không có một chiếc dù mềm màu xanh bung ra, che đi ánh nắng mặt trời oi ả."Nơi này có thể câu cá, có thể ngắm sao, cũng có thể..." Âu Dương Y Phàm ho nhẹ một tiếng, không nói gì thêm Lam Hàng cúi đầu nhìn chiếc ghế nằm gọn gàng thoải mái dài hai mét, nếu thật có thể cùng Lăng Lăng nằm trên đó, cùng tận hưởng cảm giác bồng bềnh phiêu bạt giữa biển khơi mênh mông vô bờ, ngắm mặt trời lặn, mặt trời mọc... Cũng xem như một ý kiến hay...Cậu em họ này của anh quả không hổ danh công tử đòa hoa ăn chơi, có thể đem *** cùng tình cảm ngây thơ hòa trộn làm một."Em dẫn anh xuống tầng dưới cùng xem nhé." Nói xong, Âu Dương Y Phàm lại theo cầu thang đi xuống tầng thấp dưới cùng là một phòng ngủ rộng rãi, vừa bước vào, đập vào mắt đầu tiên là một chiếc giường ngủ cỡ lớn, chăn đắp bằng tơ tằm màu tím buông rũ xuống trên nền thảm sàn bằng lông dài màu trắng. Thứ còn bắt mắt hơn phải kể đến phòng tắm - nói một cách chính xác, phòng thủy tinh hình cung hoàn toàn trong suốt, cảnh vật bên trong nhìn không sót một thứ gì! Khiến người ta không muốn mơ tưởng xa xôi cũng khó..."Hàng, đến lúc đó... anh không cần quan tâm cô ấy có đồng ý hay không, cùng đừng bận tâm cái gì phông độ ga-lăng, cứ trực tiếp ôm cô ấy ném thẳng lên giường... Giữa đại dương mênh mông vô bờ này, kêu trời trời không đáp, kêu đất đất chẳng hay, em cũng không tin cô ấy dám nhảy xuống biển tự sát!" Âu Dương Y Phàm thuận tay kéo tủ đầu giường ra, ánh mắt gian tà cười cười "Đừng nói em không đủ tình huynh đệ, ngay cả áo mưa cũng chuẩn bị cho anh, loại mỏng nhất thế giới... Một hộp có đủ không?"Dương Lam Hàng mặt không cảm xúc nhìn cậu ta."Cậu đem thảm, giường, sô pha, ghế nằm dài cùng ghế mây đổi hết thành đồ mới cho anh."Âu Dương Y Phàm không hề nề hà gật đầu. "Được! Ai bảo anh là anh họ em! Ngay cả đồ ăn em cũng đổi hết cho anh. Còn có yêu cầu gì, anh cứ nói.""Chuẩn bị đồ ăn nhiều một chút. Đem tốc độ đổi thành 5km/giờ, toàn bộ hành trình là bốn mươi tám giờ, anh sợ Lăng Lăng bị say sóng!""Không thành vấn đề! Còn gì nữa?"Dương Lam Hàng đi ngang qua bên người cậu ta, thản nhiên nói một câu"Một hộp, không đủ..."-* Một loại rượu nổi tiếng được chưng cất từ năm loại ngũ cốc cao lương đỏ, gạo, nếp, lúa mì và ngô.
Nguồn Cảm ơn DayDeramer đã đồng ý để alobooks giới thiệu tác phẩm này đến các độc được xuất bản với tựa "Mãi mãi là bao xa",Mở đầuTháng tư, mùa anh đào nở hoa rực đào nở rộ đầy cành, rực rỡ sắc màu rơi rơi trong Lăng Lăng đứng dưới tán cây, nhìn một màn mưa hoa bay lượn ngập yêu nhất hoa đào không phải vì cảnh hoa rơi ào ạt lãng mạn trước mắt mà bởi số mệnh của người nói, số mệnh cây anh đào thật thê lương, thân cây to lớn không biết phải bồi đắp qua bao nhiêu mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể bày ra vẻ rực rỡ trong thoáng chốc trên nhân Lăng nói Không! Khoảnh khắc bừng sáng chính là vĩnh hằng. Những gì tốt đẹp, được như vậy là quá đủ đã bao giờ thử yêu thương một người, vì người đó mà dốc hết tình yêu, khóc cạn nước mắt cũng chưa từng hối hận?Có người hỏi Người con trai như thế nào lại có thể khiến cho cậu khóc cạn nước mắt cũng cam lòng?Bên cửa sổ, chậu hoa nhài lại nở, hương thơm tươi mát giống như mùi của người nhẹ thổi qua trước khung cửa, mang hương thơm say lòng người lượn lờ tràn ngập căn Lăng nói Một người con trai làm cho người con gái không thể quên…Nhân nùng như mực, vị đạm như trà. con người nồng nàn như mực, hương vị thanh đạm như tràCó người hỏi Có thể kể cho bọn tớ nghe một ít chuyện xưa của cậu không?Lăng Lăng nói Được, nhưng chuyện cũ dài lắm, không biết nên bắt đầu từ đâu đây……Quan Tiểu Úc nói Vậy trước hết để tớ giới thiệu sơ qua với mọi người các nhân vật trong câu chuyện đi, người nào người nấy đều tuyệt!Tâm Tâm nói Nếu không muốn nghe cô ấy dông dài thì mời nhảy sang chương ba, để tớ kể cho mọi người một câu chuyện tình lãng mạn năm xưa…
Thực sự Diệp lạc Vô Tâm là 1 tác giả viết rất có chiều sâu bên cạnh những tác giả khác như Cố Mạn hay Tân Di Ổ. Tình yêu, tình bạn và tình người trong những tác phẩm của DLVT không hề nhạt, mà mỗi khi đọc xong lại thấm vào người, giống như rượu, khiến cho người ta nhớ mãi không quên, không say nhưng chếnh choáng và ngây ngất. Đọc xong Trao lầm tình yêu cho anh, tự dưng lại muốn viết 1 đôi lời cho Lăng Lăng và Dương Lam Hàng. Tình yêu thầy trò, thực ra ở quan điểm của 1 một người Việt trẻ, đó cũng như 1 mối tình bình thường, thích thì đến với nhau thôi. Trong xã hội chạy theo vật chất và phù du như thế này, có chăng những tình yêu như thế. Nhưng ở TQ, đặc biệt với những người địa vị cao, phải chăng đó cũng là 1 rào cản. Đôi lúc đọc quá nhiều, đám bạn lại bảo mình sao cứ mãi đắm chìm vào tiểu thuyết, đọc những thứ phù phiếm như thế thì làm thế nào không tự huyễn hoặc mình được, rồi cứ ôm ấp những câu chuyện cổ tích mãi thế nào mới dứt ra được, thế nhưng sao không để văn chương tô hồng cho cuộc đời vốn xám xịt và đầy ngột ngạt này, ai cũng có những sở thích riêng mà, phải không? Cũng giống như nghiện giai điệu của Secret Garden mãi không thoát ra được vậy. Phải nói sao nhỉ, Lăng Lăng- một cô gái mạnh mẽ, đầy năng lực, yêu ghét rõ ràng- chợt thấy rất thâm thúy và rất thích status của cô “Em là cây hoa loa kèn hoang dã mãi mãi chỉ vì chính mình mà nở hoa…” Đúng, không hiểu sao lại thấy giống với quan điểm sống của mình- vì chính mình mà nở hoa. Nhưng sau bao nhiêu ray rứt, cây loa kèn đó sẵn sàng “Rời khỏi đất mẹ là cái giá phải trả khi yêu anh!” – khiến cho một người ở bên kia bờ đại dương trong lúc buồn bực nhất đã quyết định buông bỏ tất cả… Cho dù khi trở về, người con gái mình thầm yêu đi bên cạnh người con trai khác, thoáng qua anh mà không hề nhìn thấy anh – chàng trai với bó hoa tu-lip trong tay. “Anh ngẩng đầu mỉm cười với ánh mặt trời, hai trăm chín mươi mốt ngày, rốt cuộc đã sớm cảnh còn người mất!” Chỉ vì 1 câu nói mà con người cách xa nữa vòng trái đất quyết định từ bỏ tương lai sáng chói của mình để trở về tìm em. Add nick, nói chuyện, tâm sự , blacklist rồi lại add-nick, trong từng đó giai đoạn, tâm tình của 2 con người từ làm quen, đến yêu nhau, ray rứt khi phải xa nhau, rồi lại bùng cháy mãnh liệt, Nhớ đâu đó câu nói, tình yêu giống như 1 ngọn lửa, gió sẽ thổi tắt những ngọn lửa nhỏ nhưng lại thổi bùng những ngọn lửa lớn. Cho dù bên cô, anh âm thầm lặng lẽ như 1 cái bóng, tim đau đớn khi thấy cô vì thất bại mà gục vào vai 1 người con trai khác, chỉ ở xa xa mà nhắn 1 câu “Chỗ anh trời đang mưa, anh dường như thấy em đang khóc…” “Thực ra anh không nhớ em tí nào hết,” “Ba trăm bốn mươi lăm ngày qua, anh chưa từng nhớ đến em…” “Với em mà nói, anh rốt cuộc là gì…” “Là ba trăm bốn mươi sáu ngày, anh nhớ sai rồi!” “Anh không nhớ sai! Với anh mà nói là ba trăm bốn mươi lăm ngày…” Tim thắt lại khi nhìn những dòng tâm sự của anh và cô, “Vĩnh viễn có xa không?” Thật ra câu trả lời là chẳng xa chút nào cả, mà còn rất gần, gần trong gang tất chỉ cần 2 người luôn nghĩ về nhau, hướng về cuộc sống của nhau. Thấy khâm phục cô với những tư tưởng sống rất lạc quan “Chúng ta vẫn còn trẻ, trong lúc thất bại đừng quên đi mơ ước thuở ban đầu, nhiệt huyết thuở ban đầu!” Lại thấy khâm phục anh dù bận trăm công ngàn việc vẫn luôn quan tâm, chăm lo cho cô, dạy cô từng chút từng chút 1 về công việc, về những kiến thức mới. Dù có đau lòng cách mấy vẫn luôn an ủi cô bằng những dòng trên trang web, để cô biết rằng vẫn luôn có 1 người luôn đợi cô, luôn là nguồn an ủi, động viên cho cô mỗi khi suy sụp “Học định luật Lenz, biết rằng thế giới có co dãn; Học quy tắc L’Hospita, biết nhân sinh là hữu hạn! Vì vậy, ta chỉ có thể tìm giải thoát trong vận động của Newton mà tự do chìm đắm…” “Chàng trai thu hết dũng khí hỏi cô gái thích mẫu đàn ông nào. Cô gái đáp Hợp ý em là được. Chàng trai đỏ mặt hỏi lại Nhất thiết phải đầu tròn hả? Đầu dẹp không được sao?” Đôi khi thấy những tiêu chuẩn những thước đo đưa ra của con người là không hợp lý, thế nhưng đâu phải cứ đáp ứng tất cả những điều kiện như vậy là tốt đâu, Nếu đáp ứng như vậy thì Lăng Lăng đã tới với Uông Đào hay Trịnh Minh Hạo, chứ đâu phải đến được với Dương Lam Hàng, phải không? Lại thấy xúc động khi cô lần đầu tỏ tình với anh, vẫn mùi hoa nhài nhè nhẹ quen thuộc, vẫn dáng người đạo mạo đôi lúc cô muốn xé bỏ để xem bên trong vẻ ngoài ấy có những gì. Thích nhất những lúc vì cô mà anh phải giở bỏ dáng vẻ đạo mạo, chén trà lài trong tay sóng sánh chao nghiêng hay giờ cô đến nghe anh giảng bài, một giảng viên ưu tú có thể mất bình tĩnh đến nói mười mấy lần Sorry. Bởi vì với anh, cô luôn là một đường rẻ ngang “”Cuộc đời anh vốn một đường thẳng tắp, chỉ vì gặp gỡ em mà rẽ ngang…” Anh không muốn thề hẹn tình yêu sông cạn đá mòn, vĩnh viễn sánh cùng trời đất, nhưng anh có thể hứa với cô, sẽ dốc hết sức mình chăm sóc cô, làm thật tốt từng việc, cho dù là chuyện nhỏ cũng vẫn là đại sự đối với anh… Âu chăng hạnh phúc cuối cùng cũng là Hạnh phúc ư? Từ khi còn rất nhỏ, mẹ đã không ngừng nói cho cô biết hạnh phúc không phải một lần có được hết thảy, không lo cơm áo mà sống qua ngày. Mỗi ngày vất vả một chút, mệt mỏi một chút đều không sao cả, bên cạnh có một người đàn ông biết nóng biết lạnh, những ngày bình yên chính là hạnh phúc. Ốc sên trốn trong lớp vỏ ngoài nặng nề, không bị gió táp mưa sa là một loại hạnh phúc sao? Nó tránh được mưa to gió lớn, đồng lời cũng bõ lỡ đặc ân đẹp nhất của thiên nhiênvẻ đẹp tuyệt diễm của ánh hoàng hôn, cảm giác mềm như bông của mưa phùn, những cơn gió nhẹ dịu dàng, bông tuyết trong veo…Cô không cần làm ốc sên nữa, cô muốn dỡ xuống lớp vỏ dày nặng, hưởng thụ trọn vẹn cảm giác sảng khoái khi được tắm trong ánh dương và những cơn mưa Đối mặt, chiến đấu rồi yêu nhau, rồi buông tay vì hạnh phúc, vì tương lai của người còn lại, “Tình yêu giống như kéo căng một sợi dây cao su, người bị đau luôn là kẻ không chịu buông tay! Vì anh, cô lại 1 lần nữa chọn rời xa làm liều thuốc, 4 năm gắn với hoa anh đào, tưởng chừng sẽ buông tay, vì xét cho cùng, là con người ai cũng có nhục dục thất tình, có hỉ nộ ái ố, có ghen hờn oán giận “Lăng Lăng, anh yêu em, anh không quan tâm mình phải trả giá bao nhiêu, từ bỏ bao nhiêu vì em. Nhưng anh cũng có giới hạn, tình yêu của anh không phải vô hạn bất tận, anh xin lỗi…” Thế nhưng khi lênh đênh trên du thuyền và đọc lá thư 1 năm trước cô viết trong sinh nhật anh, một lần nữa anh vì cô mà rơi lệ, và quyết định bù đắp, và càng day dứt khi nghe cô tâm sự, dù biết rằng cô chính là không nghĩ anh có thể hiểu tiếng Nhật mà vô tình nói chuyện với 1 người lạ. Anh mở mắt ra, trong mắt thấm đẫm một màu đỏ quạch “Đúng vậy, rất thích! Thích đến nỗi bị anh ấy làm tổn thương đến mức sẹo chằng chịt, nhưng vẫn trồng một chậu hoa nhài bên cửa sổ, chỉ sợ mình sẽ quên mùi hương của ảnh… Thích đến nỗi dù có khó khăn vất vả đều phải cố gắng bắt bản thân làm hoàn hảo mọi việc, chỉ hy vọng đến một ngày khi đứng trước mặt anh lần nữa, anh sẽ vì tôi mà rung động… trở về bên cạnh tôi… Thích đến mức mỗi ngày đều tự lừa mình hết lần này đến lần khác… chỉ cần anh sống thật tốt, tôi cũng rất vui vẻ…” Cuối cùng thì hạnh phúc cũng mỉm cười với anh và cô, và niềm tin cũng trở lại với họ, với anh- chàng tiến sĩ sẵn sàng từ bỏ tất cả vì người mình yêu, với cô –người con gái cũng hi sinh ra đi để anh không thể vì mình mà hi sinh hơn nữa, anh –như 1 đại dương xanh thẳm để mãi mãi nâng bước cho con thuyền của cô trên sóng, 1 chén tá nhài ấm nòng dịu nhẹ giúp giải khát tâm hồn cô, và cô- chùm hoa anh đào mát dịu, nở 1 lần thật đẹp cho người yêu rồi lại chôn vùi vào đất, dù luôn ẩn mình thật tài tình trong nỗi niềm riêng nhưng vẫn luôn cố gắng sống vì người khác. “Thế nào là yêu? Yêu là bao dung, yêu là cảm thông, yêu là thấu hiểu, yêu là ủng hộ, yêu là nỗi vất vả anh có thể cảm thông, là sự bất đắc dĩ của anh mà em có thể đọc hiểu… Mặc cho sinh ly tử biệt, vẫn cùng người thề nguyện. Cùng nắm tay nhau, sống đến bạc đầu. P/S Có thể đọc truyện ở đây Thanks dịch giả đã dịch 1 tiểu thuyết rất tâm đắc. Trong tháng 2 hình như quyển này sẽ được xuất bản dưới tựa là Mãi mãi là bao xa. Đang phân vân giữa mua sách hay là nhờ dịch giả in 1 quyển làm kỉ niệm.
Tòa nhà khoa Vật lang u ám, từng đợt tiếng nổ kỳ quái vang lên làm chấn động không gian, thỉnh thoảng mùi thuốc thử gay mũi xộc lên trong không khí. Lăng Lăng thận trọng bịt mũi nhích từng bước, chuẩn bị chạy thoát phải cô nhát gan, nhưng cô không tin tưởng chất lượng giáo dục đại học, có vài sinh viên sơ ý làm đổ chất lỏng độc hại bừa bãi rồi bỏ của chạy lấy người. Còn có người dùng thuốc thử hóa học hơn nửa năm mà hoàn toàn không biết nó có độc, đã không mang khẩu trang thì thôi còn dùng nó để tẩy rửa mẫu vật, nhân tiện tẩy luôn keo hữu cơ dính trên tay - không còn nghi ngờ gì nữa, sinh viên đó không ai khác chính là cô, Bạch Lăng Lăng. Một hôm, cô đang ở trong phòng thí nghiệm định dùng thuốc thử tẩy keo hữu cơ bám lâu ngày hóa khô tên tay, Dương Lam Hàng đi vào nhìn thấy liền chạy tới nắm lấy cổ tay trước giờ tâm tình luôn tốt nay bị chọc giận đến tái mét mặt mày, giọng nói run run "Em đang làm cái quái gì vậy?""Rửa tay ạ..." Thuốc giá rẻ, lực tẩy mạnh, Lăng Lăng nhủ Lam Hàng lập tức cầm tay cô ra sức rửa dưới vòi nước, liên tục chà xát khắp tay cô, bàn tay nhỏ bé trắng trẻo bị chà đến ửng đỏ, tưởng như muốn tróc da."Thầy Dương?" Như thế này có tính là ngược đãi học sinh không."Độc tính của acetone thấm qua da, em không biết ư?!""Hả?" Cô làm sao biết được? Ở đại học cô không học chuyên ngành vật liệu, làm nghiên cứu sinh lại không có người đi trước chỉ dẫn, thầy hướng dẫn dù cẩn thận cách mấy cũng không thể dự phòng được mọi tình huống."Em sẽ chết sao?" Lăng Lăng sợ tới mức tay run run, đầu óc như tê liệt, trước mắt mờ Lam Hàng nhìn cô, trán lấm tấm mồ hôi "Hôm nay về ôn lại đặc tính của tất cả các loại thuốc thử, sáng mai nói lại cho tôi nghe."Lòng cô vốn đang cảm kích tinh thần trách nhiệm của hắn liền bị những lời như sấm truyền này đánh tan thành mây khói!Chờ đến nửa đêm, cô tức giận lên QQ tìm người nào đó phát tiết bất nào đó nói một câu "Sao em không dùng axit sunfuric mà rửa luôn đi, lực tẩy mạnh hơn đó!"Lăng Lăng cứng họng không còn lời nào để nói, chỉ nó thể nuốt xuống cục tức, tiếp tục gặm nhấm những phát minh sáng chế phong phú của các nhà khoa sau, cô đến trước mặt Dương Lam Hàng trả bài về thuộc tính từng loại thuốc thử thường dùng, hắn tặng cô một đống găng tay và khẩu trang làm phần thưởng....Lăng Lăng vô tình đi đến trước phòng thí nghiệm, đẩy cửa ra thì thấy bên trong không một bóng đồng hồ chưa tới tám giờ, cô những muốn tự khen ngợi tinh thần siêng năng phấn đấu của mình hôm nay, nhưng đám bụi trên màn hình tinh thế lỏng trước mặt lại ra sức phản đối cô. Tính đi tính lại, ít nhất nửa tháng nay không lui tới phòng thí nghiệm, cô bèn quyết định tự khinh bỉ mình một Lăng phủi phủi bụi, ngồi ngay ngắn trước máy tính, mắt rõ ràng đang xem tài liệu, nhưng tay cầm chuột lại không nhịn được mà mở QQ...Nhìn nhìn thấy avatar chớp sáng, cô dùng tốc độ nhanh nhất click đôi chuột"Anh có đó không?"Anh nhanh chóng trả lời "Lên sớm vậy?""Biết sao được, sếp triệu kiến, em phụng mệnh tiến cung!""Vậy sao em còn chưa đi yết kiến?""Theo như hiểu biết của em, hắn đi làm có sớm hay muộn cũng chỉ trong vòng một phút đổ lại, bây giờ còn kém mười phút nên chúng ta có mười phút chat!"Anh gửi một biểu tượng im lặng!Lăng Lăng nhìn qua mớ tiếng Anh muốn hoa cả mắt, khẽ cười trộm "Em có đoạn tiếng Anh đọc mãi không hiểu, anh giúp em phiên dịch chút xíu nha.""Gửi qua đây đi."Cô nhanh chóng cắt dán đoạn văn bản dài từ file PDF sang, hình thức hơi lộn xộn, câu chữ cũng có chút lung tung, cô đoan chắc trình độ tiếng Anh lẫn năng lực suy luận của đối phương đều hơn người thường nên cũng lười sửa chữa, gửi thẳng qua nhiên, chưa tới năm phút anh đã gửi lại một đoạn tiếng Trung tề chỉnh, đáng yêu nhất là bên cạnh các thuật ngữ chuyên môn và từ hiếm đều ghi kèm chú thích màu đỏ cho cô."^_^!" Lăng Lăng gõ một biểu tượng mặt cười cảm kích, kèm thêm một câu "Em yêu anh chết mất thôi!"Kim Sơn Khoái Dịch* thông minh đến thế, cô không yêu cũng không được!"Anh đối với em chẳng qua giống như một người máy vạn năng siêu thông minh mà thôi."Nụ cười của cô trở nên hơi miễn cưỡng, anh không phải người máy!!!Cô yêu anh...Cô chưa bao giờ gặp anh, cũng chưa từng nghe giọng anh, nhưng trong lòng cô rõ ràng có một hình bóng ai không cao lắm, bởi anh từng nói không thích cảm giác bị người Mỹ nhìn không đẹp trai, bởi anh từng nói mình không có bạn gái, không có cô gái nào thích đàn ông như đình anh không khá giả cho lắm, bởi anh từng nói ngay cả điện thoại di động cũng không có...Nhưng anh có học thức, chỉ riêng việc anh không bao giờ ở trước mặt cô khoe khoang năng lực đã thể hiện trình độ văn hóa thực sự của bản là người tế nhị, có thể nắm bắt tâm tình thất thường của cô, không cần cô yêu cầu anh cũng đoán được cô cần hiền hòa lương thiện, không ngại thời gian, khoảng cách xa xôi, lặng lẽ thông cảm, quan tâm cô một cách vô tư có thể, cô thực sự muốn gặp anh, muốn cảm nhận hơi ấm từ đôi bàn tay anh, muốn nghe giọng nói của cô có thể tin rằng, anh thực sự tồn tại chứ không phải chỉ là một dãy số hư cô phải chờ đợi đến bao giờ?"Em sao vậy?" Anh hỏi."Không có chi! Tự nhiên muốn gặp anh...""Anh sẽ làm em sợ đó.""Không sao, khả năng chịu đựng của em tốt lắm."Cô nóng lòng chờ câu trả lời của anh, bỗng nhiên anh thay đổi đề tài "Anh nhớ phòng thí nghiệm của trường em không cho phép dùng QQ mà.""Hừ! Tranh thủ tên biến thái kia còn chưa đi làm, em lén lên một chút.""Nếu bị anh ta bắt được, anh ta sẽ phạt em thế nào?""Có lẽ sẽ bắt em dịch mười chương tài liệu tiếng Anh cũng nên." Mới nghĩ tới thôi đã khiến cô muốn lạnh sống lưng."À, em chờ một chút..."Anh ấy đi tìm ảnh chụp ư?!Cô một tay chống cằm, mắt mở to nhìn đăm đăm vào màn hình."Bạch Lăng Lăng!"Tiếng gọi trầm thấp từ phía sau vang lên khiến Lăng Lăng sợ tới mức tay chân mềm nhũn, cằm suýt nữa đập xuống bàn. Hoảng hốt đứng lên, Lăng Lăng đỡ lấy ghế dựa lung lay sắp đổ, trong lòng kinh sợ, khó khăn lắm mới thốt lên được mấy chữ "Chào buổi sáng, thầy Dương!"Cô sợ hãi lén liếc nhìn Dương Lam Hàng đang đứng cạnh cửa, hắn ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhìn rất tao nhã, không dính dáng gì tới khí chất của người sự là không hề liên quan đến khí chất của hắn - tuy rằng mọi nữ sinh khác đều không nghĩ thế!Dương Lam Hàng nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm khiến người ta không nhìn ra được ý đồ, hắn khẽ nhếch môi cười, cô ghét nhất cái kiểu cười nghiền ngẫm này, nó gây cho người ta cảm giác đối phương có ý đồ xấu."Đang chat hả?" Hắn hỏi."..." Cô cúi đầu, lòng đầy ấm ức."Khoa có quy định cấm chat trong phòng thí nghiệm.""Còn chưa tới tám giờ mà..." Cô lén nhìn đồng hồ, tám giờ đúng, có hơn một phút."Có mang USB không? Tôi copy cho em mấy chương tài liệu." Trước lúc hắn xoay người đi liếc thấy khung chat trên màn hình, bổ sung một câu "Dịch sang tiếng Trung cho tôi."Thiệt là mất nhân tính mất nhân tính mất nhân tính mất nhân tính mà!Cô nín nhịn khao khát muốn nguyền rủa hắn một trăm lần, mỉm cười một cách vô cùng tôn kính, cúi đầu "Cảm ơn thầy Dương ạ!""Không có chi!"Lăng Lăng lấy USB trong túi ra, theo Dương Lam Hàng đi vào văn phòng của hắn, chủ động đem USB cắm vào máy tính hắn ta. Nhìn hắn thành thục cắt dán mấy chương tài liệu, cô cố ý đếm qua một chút, mười chương!Quả là bi kịch thảm thiết chốn trần gian!Dương Lam Hàng mở USB của cô lên, xem qua các folder tài liệu, trong đó có một cái ghi Tài liệu quan trọng."Ở đây hả?""Không phải ạ."Cô còn chưa nói xong, Dương Lam Hàng đã mở folder, bên trong là vô số file ghi lại nội dung chat, đặt tên theo ngày, từ khi mới quen cho đến hôm qua, không thiếu một file. Hắn hơi sửng sốt, đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, trong ánh mắt như có lửa, nóng đến nỗi hai má cô đỏ bừng, xấu hổ giống như đứa học trò nói chuyện riêng trong giờ học bị thầy giáo bắt được."Thầy Dương, để em làm cho."Hắn bỏ con chuột trong tay ra, cô vội cầm lấy chuột, mở folder thường dùng lưu tài liệu hắn gửi, chép file vào đó rồi rút USB Dương Lam Hàng nghiêng người tựa vào ghế bọc da êm ái, im lặng nhìn mình, không có dấu hiệu muốn nói gì, cô hỏi "Hôm qua thầy bảo muốn nói chuyện học thẳng lên tiến sĩ...""Em ngồi đi.""Cám ơn thầy!" Cô lo lắng ngồi xuống nâng chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm cho nhuận giọng "Học lên tiến sĩ áp lực rất lớn hả?""Có một chút ạ, nền tảng của em không tốt lắm."Lăng Lăng nhìn xuống đầu ngón chân mình, bộ dạng khép nép hệt như nàng dâu nhỏ trước mặt mẹ chồng, nhưng thực chất cô sợ để lộ vẻ mặt oán hận."Em không cần căng thẳng, nếu thành tích không đủ học thẳng lên tiến sĩ thì có thể thi, môn chuyên ngành em cũng không cần lo, chỉ cần điểm tiếng Anh đạt chuẩn là được. Hơn nữa, nếu năm nay thi không đậu, mùa xuân sang năm có thể thi lại. Tiến độ đề tài cũng như việc tốt nghiệp tiến sĩ của em đều sẽ không bị ảnh hưởng, cùng lắm thì làm sinh viên lâu hơn một chút.""Em biết rồi ạ."Vậy cũng được sao!? Xem ra kiếp này cô có số làm nữ tiến sĩ, không muốn học cũng không được!"Tháng sau triển khai đề tài, em nhanh chóng đem tài liệu tôi đã giao chỉnh sửa lại một chút, viết một bản tóm tắt nộp cho tôi để tôi xem em hiểu đề tài như thế nào.""Vâng."Hắn ngừng một chút, hỏi một câu rất kỳ quái "Em không cho rằng tôi đối với em quá nghiêm khắc đấy chứ?""Không đâu ạ, là do em không nắm vững kiến thức căn bản, tiếng Anh quá yếu, không đạt yêu cầu của thầy." Cô nói xong len lén nhìn sắc mặt của Dương Lam hắn đặt bên môi, thoáng che giấu một nụ cười nhẹ, ánh mắt hắn càng trở nên sâu hun hút, cơ hồ có thể nhìn thấu nỗi bất mãn che giấu đằng sau cô..."Thầy không còn việc gì nữa ạ?""Không có.""Vậy em chào thầy ạ." Cô duyên dáng cúi đầu, bày ra một vẻ lịch sự, văn minh tiêu ra khỏi cửa, Lăng Lăng thở phào, vỗ vỗ ngực, nhịp tim cuối cùng cũng ổn định. Thật lòng mà nói, có một thầy giáo như Dương Lam Hàng quả là thử thách sức chịu đựng của con người, cô cảm giác như mình bị hắn biến thành vật mẫu thí nghiệm để nghiên cứu, tính kế, rất là áp nhiên, sực nhớ ra trên mạng còn có người đang chờ mình, Lăng Lăng dẹp mọi ý nghĩ trong đầu qua một bên, nhanh chân chạy về phòng thí nghiệm, đánh nhanh mấy chữ "Alô! Anh còn đó không?""Anh tưởng em ngủ rồi.""Hiện thực rất tàn khốc, em đang chat thì bị cái tên biến thái kia bắt được! Hắn ta không những bắt em dịch mười chương tài liệu, còn bảo viết tóm tắt. Hết sức độc ác! Rất vô nhân tính! Thật không có đạo lý!""Em muốn nghe chuyện cười không?""Được." Anh thực hiểu cô, hiện giờ cô rất muốn nghe chuyện cười nhằm giảm bớt một chút áp lực tâm lý, chuẩn bị tinh thần tối nay chiến đấu thâu tức tốc có tin gửi đến, cô đã chuẩn bị cười xong, chăm chú đọc từng câu từng chữ..."Trên núi có một tảng đá lớn, một nửa dùng làm bậc cửa, một nửa tạc thành tượng Phật. Ngày kia bậc cửa nói với tượng Phật, "Thế gian này đối với ta thật bất công, chúng ta đều đến từ cùng một ngọn núi, ta bị ngàn vạn người giẫm qua đạp lại, còn ngươi ngày nào cũng được cúng bái, tôn thờ!" Tượng Phật nói "Cuộc sống rất công bằng, ngươi chỉ bị thợ bổ làm hai, còn ta phải trải qua ngàn khắc vạn tạc, chịu đủ đau đớn cùng tôi luyện mới có thể trở thành một pho tượng Phật."... Bạch Lăng Lăng trong mắt anh sẽ không bao giờ cam tâm làm một cái bậc cửa!"Mắt Lăng Lăng mờ đi, cô cố ngẩng đầu lên, tự bắt mình mỉm cười thật ngọt tin nhắn khác hiện ra trên màn hình, cô đọc qua, nhìn thật lâu thật lâu..."Anh tin em có thể trở thành cô gái xuất sắc nhất, có thể thoát khỏi nỗi ám ảnh trong lòng! Một ngày nào đó em sẽ hiểu - em đáng giá để người đàn ông bên cạnh em một đời thủy chung!"Cô run run cử động ngón tay, gửi đi một khuôn mặt cười "^_^! Anh kể chuyện cười ngày càng hay đó.""Không phải trước nay đều buồn cười sao?""Không chat với anh nữa, lỡ tên biến thái kia bắt được không chừng bị tăng thêm mười chương!""Vậy em từ từ dịch đi.""Cảm ơn anh đã kể chuyện hài, buồn cười lắm. ^_^!!!"-* Kingsoft Fast AIT 金山快译 - Kim Sơn Khoái Dịch một phần mềm dịch thuật nổi tiếng của Trung Quốc.
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - P00. Giới download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - download Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh - P69 - download
trao lầm tình yêu cho anh ebook