Đây là tấm vé dành cho những ai mong muốn được trở về tuổi thơ. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là cuốn sách được xuất bản nhiều nhất trong năm 2008, tính đến nay đã được tái bản hơn 41 lần. Hôm nay, TRƯỜNG THPT TRẦN HƯNG ĐẠO san sớt tới các bạn những câu nói hay về tuổi thơ, kí ức xinh xắn, status tuổi thơ, mời các bạn theo dõi nhé. I. Tổng hợp câu nói hay muốn trở về kí ức tuổi thơ đầy ấn tượng. 1. Tuổi thơ ấu giống như một lần say Các bạn đang viết nội dung về cảm nhận cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. Bạn chuẩn bị những nội dung liên quan đến chủ đề bạn thực hiện, Post này chính là dành cho bạn, với những thông tin, câu trả lời được đưa ra thích hợp cho chủ đề này. Chỉ cần cho tôi được trở về tuổi thơ. sol la DO DO, si la sol si DO. Thì tôi sẽ xin chờ hoài. Do2 RE MI RE DO DO.. Cảm Âm Nốt Nhạc số “Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ LynkLee” Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. 5 5 5 3 56 5 3 5. Để trở về với giấc mơ ngày xưa. 3 3 5 1’, 1’ 7 3 5 Một cuốn sách để lại trong tôi nhiều cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Vui vì mình cũng từng có một tuổi thơ đẹp như trong truyện, buồn vì mình đã đi khá xa cái tuổi có thể vui chơi hồn nhiên mà chẳng lo nghĩ gì. “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” là một tác phẩm kể về làng quê. Ở đó có những cuộc chơi của Cầm cuốn sách “Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ” trên tay, tức là bạn đang được cầm một tấm vé đi chuyến tàu đưa bạn về với tuổi thơ của chính bản thân mình. Bạn sẽ được trở về với những trò chơi thuở bé, những suy nghĩ non nớt ngây dại của mình ngày ấy. 500 bài xích văn giỏi lớp 8Viết bài bác tập có tác dụng văn số 1 - Văn trường đoản cú sựViết bài xích tập làm văn số 2 – Văn từ bỏ sự kết hợp diễn tả và biểu cảmViết bài bác tập làm cho văn số 3- Văn thuyết minhNhớ rừngÔng đồQuê hươngKhi nhỏ tu húTức cảnh Pác BóNgắm trăng (Vọng nguyệt)Đi mua sÁch "cho tÔi xin mỘt vÉ Đi tuỔi thƠ" (*) Bản quyền bài viết thuộc về BOOKIEE.ORG. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. App Vay Tiền Nhanh. Lượt xem Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Tôi và những đứa bạn thân trong xóm mỗi lần gặp nhau, đều kể cho nhau nghe về những câu chuyện tuổi thơ đặc biệt ấy. Khó mà hiểu được những câu chuyện có thể nói là rất nhàm chán đó, lại khiến tất cả chúng tôi cười vui suốt buổi nói chuyện đó. Những kỷ niệm thời trẻ trâu ùa về, những việc làm ngớ ngẩn, những suy nghĩ ngây dại… nhưng nó lại làm tim chúng tôi ấm áp. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ chính là bức tranh sống động, đặc tả một cách sắc nét những câu chuyện tuổi thơ, để đánh thức tâm hồn của những ai đã từng là trẻ con ngày xưa ấy. CÓ THỂ BẠN CẦN Khéo Ăn Nói Sẽ Có Được Thiên Hạ REVIEW [HAY NHẤT] Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh Review ✅ [Ngắn Gọn] Tóm tắt Mắt Biếc ✅ Nguyễn Nhật Ánh [Ngắn Gọn] Review Khởi Nghiệp Tinh Gọn – Eric Ries ✅ [Tải Sách] Giới thiệu sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơNội dung cho tôi xin một vé đi tuổi thơReview Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi ThơLời kết Giới thiệu sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Tựa đề “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” được Nguyễn Nhật Ánh lấy ý tưởng, cảm hứng từ một bài thơ tạm dịch là ” Vé đi tuổi thơ của nhà văn người Nga Robert Ivanovich Rozhdestvensky. Truyện gồm 12 chương với 12 câu chuyện khác nhau Chương 1 Tóm lại đã hết một ngày. Chương 2 Bố mẹ tuyệt vời. Chương 3 Đặt tên cho thế giới. Chương 4 Buồn ơi là sầu. Chương 5 khi người ta lớn lên. Chương 6 Tôi là thằng cu Mùi. Chương 7 Tôi ngoan trong bao lâu. Chương 8 Chúng tôi trở thành lũ giết người như thế nào? Chương 9 Ai có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Chương 10 Và tôi đã chìm. Chương 11 Trang trại chó hoang. Chương 12 Cuối cùng là chuyến tàu không có người soát vé. Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Vượt qua những giá trị mua vui, hồi tưởng về tuổi thơ, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ chính là hồi chuông cảnh tỉnh cho các bậc phụ huynh rằng không phải đứa trẻ nào cũng thông minh kiệt xuất để trở thành vĩ nhân. Nhưng trước tiên, hãy lắng nghe con và để con được lớn lên với tuổi thơ trong veo đong đầy những kỷ niệm đẹp. Nguyễn Nhật Ánh viết thêm một câu chuyện nhỏ nhưng vô cùng cảm động về việc Cu Mùi, Tủn, Tí Sún, Hải Cò đã nhận nuôi những chú chó con đi lạc, nhịn ăn nhịn mặc để chăm sóc chúng, lại còn vất vả kỳ công làm huấn luyện viên. Nhưng sau đó, những chú chó con dần biến mất một cách bí ẩn, cùng với việc bốn đứa trẻ nhận ra, những chú chó ấy đã trở thành miếng mồi béo bổ trên bàn nhậu của các bậc phụ huynh. Niềm tin vụn vỡ khi những người bạn thân bị giết hại tàn nhẫn. Có lẽ hình ảnh này sẽ đi theo những đứa trẻ đến hết cuộc đời, thay vì là một kỷ niệm đẹp, nó lại trở thành nỗi ám ảnh đầy kinh hoàng. Trong toàn bộ câu chuyện của cuốn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, chúng ta đã trải qua thật nhiều cung bậc cảm xúc, khóc có, cười có. Nhưng quan trọng nhất là ta được trở về với thế giới tuổi thơ hồn nhiên tinh nghịch. Để rồi choàng tỉnh với sự tiếc nuối khôn nguôi. XEM THÊM Những cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh ✅ [Bán chạy nhất] Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Có thể nói, cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh chính là niềm an ủi, là tấm vé để ai trong chúng ta cũng có cơ hội được quay về. Quay về, để hiểu được trẻ con trước khi học cách làm người lớn. Hơn nữa, đó là sự quay về để chìm đắm trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ, và gột rửa đi nỗi mệt nhoài khi thế giới người lớn có quá nhiều những toan tính vụ lợi, đầy xấu xa. Hẳn sẽ là một điều vô cùng đáng tiếc, nếu bạn bỏ qua cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” này. CÓ THỂ BẠN CẦN [Tải Sách] Review Ai Lấy Miếng Phomat Của Tôi ✅ Spencer Johnson Những Cuốn Sách Về Đầu Tư ✅ [Dành Cho Người Mới] Review Sách Trên Đỉnh Phố Wall ✅ Peter Lynch Review Nhà Đầu Tư Thông Minh [Ngắn gọn] ✅ Benjamin Graham Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Cuốn sách thực sự là một người bạn đồng hành tinh thần đầy tin cậy và thấu hiểu của trẻ em. Đồng thời, cuốn sách giúp người lớn có một cách cảm nhận, cách nhìn gần gũi, rộng mở đối với trẻ em, từ đó tự soi chiếu mình trong việc giáo dục con cái và học sinh với tư duy tích cực đầy tiến bộ và lành mạnh. Người đọc được tìm về những cảm xúc và ký ức thơ ấu, hiểu hơn về quá khứ của mình và cuộc sống hiện tại của con trẻ, với bao mối quan hệ xung quanh. Đồng thời, cuốn sách còn đề cập đến cách nhìn của trẻ em đới với người lớn ” ba mệ bọn tôi khuyết điểm đầy rẫy, có lẽ nhiều hơn của bọn tôi cả chục lần” để thấy được sự liên hệ, só sánh cụ thể về việc chấp hành những nguyễn tắc, luật lệ do chính người lớn đặt ra cho con trẻ. >>TẢI SÁCH MẮT BIẾC<< Review Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Không những thế, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ còn giúp người đọc tìm thấy những triết lý về cuộc đời. Người đọc được thức tỉnh khi nghe nhân vật Hải cò phát biểu ” Mỗi đứa trẻ đều có một phiên toàn trong lòng mình” ” vì vậy để sống tốt hơn đôi khi chúng ta phải học làm trẻ con trước khi học làm người lớn” . Phải chăng đó chính là thông điệp mà tác giả Nguyễn Nhật Ánh muốn gửi đến tất cả đọc giả với nhân đề tại chương cuối cùng ” Cuối cùng là chuyến tàu không có người soát vé?” Thực tế mà nói, đây là một cuốn truyện thực sự hữu ích và mang tính giáo dục cao. Từng dòng chữ một lần nữa giúp chúng ta sống lại tuổi thơ, trân trọng hơn tuổi thơ của mình và biết sống với trẻ em một cách gần gũi, bao dung. CÓ THỂ BẠN CẦN Chiến Binh Cầu Vồng PDF ✅ [TẢI SÁCH] Dám Nghĩ Lớn PDF Full ✅ [TẢI SÁCH] Tuổi Trẻ Đáng Giá Bao Nhiêu Ebook – Rosie Nguyễn {SÁCH HAY} Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi PDF FULL Lời kết Với nội dung Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ của Nguyễn Nhật Ánh thực sự đã chạm đến từng góc nhỏ trong tâm hồn của độc giả. Thật không quá để nói Nguyễn Nhật Ánh đã viết lên câu chuyện cổ tích dành riêng cho người lớn – những con người vẫn đang ngày ngày hối hả ngược xuôi vật lộn với cuộc đời… Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ chính là một tấm vé lên chuyến tàu đặc biệt mà Nguyễn Nhật Ánh dành cho những ai có ước muốn quay trở lại thời non dại của mình. Theo tổng hợp Review sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Nguyễn Nhật Ánh Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là truyện ngắn được xếp vào hạng best seller của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh bởi nội dung truyện vô cùng thú vị. Nếu có ai đó hỏi tôi, nên chọn cuốn sách nào cho một cuối tuần thư giãn thì tôi sẽ chẳng phải nghĩ ngợi mà đề xuất ngay cuốn sách tuyệt vời này. Xuất bản năm 2008, cuốn sách đã tạo nên tiếng vang lớn tại Việt Nam và còn đạt giải thưởng Văn học Đông Nam Á năm 2010. Giới Thiệu Tác Giả Sách Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi ThơThông Tin Cơ Bản Của Cuốn Sách Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi ThơNội Dung Sách Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi ThơSức Sáng Tạo Vô Biên Của Lũ TrẻNhững Trò Chơi Giúp Hồi Tưởng Lại Tuổi ThơĐôi Khi Khiến Người Lớn Phải Suy NgẫmTại Sao Người Ta Yêu Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi ThơLời KếtCảm Nhận Của Độc Giả Nguyễn Nhật Ánh là cái tên không còn xa lạ gì với bạn đọc Việt Nam. Ông như là người bạn thân quen với rất nhiều thế hệ người Việt yêu sách. Chính Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ đã đưa tên tuổi của ông đến gần hơn với độc giả nước nhà. Tác phẩm này nổi tiếng đến nỗi câu nói “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” đã trở thành câu cửa miệng của nhiều bạn trẻ Việt và thậm chí còn có một bài hát cùng tên cũng rất nổi tiếng. Review sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Nguyễn Nhật Ánh Thông Tin Cơ Bản Của Cuốn Sách Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Công ty phát hành NXB Trẻ Ngày xuất bản 11-2018 Kích thước 13 x 20 cm Loại bìa Bìa mềm Số trang 208 Nội Dung Sách Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Nghe tên đã phần nào đoán được nội dung. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ sẽ là chuyến tàu đi hành ngược thời gian, đưa người đọc trở lại quãng thời gian đẹp đẽ khi còn là những cô bé cậu bé tiểu học. Sách kể lại hàng loạt những kỉ niệm khó quên, những “chiến tích” của tuổi thơ mà ai cũng từng là một phần trong đó. Sức Sáng Tạo Vô Biên Của Lũ Trẻ Thế hệ 8x, 9x khi tuổi thơ gắn liền với nắng, gió, tiếng ve và những trưa trốn ngủ đi chơi hẳn sẽ thấy sách sao mà gần gũi và thân thương đến thế. Người kể chuyện – cu Mùi, kể lại tuổi thơ dữ dội với đồng bọn là Hải cò, Tí sún và con Tủn. Ở cái tuổi ấy, những đứa trẻ chỉ hồn nhiên vui chơi, chẳng hề có nếp nhăn nào của cơm áo gạo tiền hay bộn bề cuộc sống. Mở đầu câu chuyện là lời thẩm định của cu Mùi 8 tuổi về cuộc sống xung quanh “Một ngày tôi thấy cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt” do cứ phải lặp đi lặp lại những việc làm thường ngày. Bằng trí tưởng tượng và óc sáng tạo xen lẫn khả năng phá hoại thần sầu của mình, cu Mùi cùng đám bạn đã nghĩ ra đủ thứ trò chơi. “Nhiều người sợ nỗi buồn. Nhưng tôi không sợ. Tôi chỉ sợ một cuộc sống không buồn không vui, nói chung là nhạt nhẽo. Đôi khi chúng ta cũng cần có nỗi buồn làm bạn, nhất là lúc cuộc sống bỗng dưng trống trải và cảm giác cô độc xâm chiếm ta từng phút.” Sách hay nên đọc Truyện ngắn Mắt biếc – vì yêu đơn phương là chết ở trong lòng một chút… Những Trò Chơi Giúp Hồi Tưởng Lại Tuổi Thơ Chúng hò nhau chơi trò vợ chồng, đánh nhau đến rách áo chảy máu hay dở dở ương ương nên thử đặt tên khác cho các đồ vật. Trong thế giới muôn màu của lũ trẻ, cu Mùi được tôn lên làm hiệu trưởng, Hải cò là cảnh sát trưởng, Tí sún là Bạch Tuyết còn cái Tủn là tiếp viên hàng không. Khi đã quá chán với những bài học trên trường, chúng còn tự sáng tạo với những công thức toán học chưa từng có tiền lệ như 3 nhân 5 bằng mấy cũng được chứ sao cứ phải là 15. Những trò nghịch ngợm trong Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Sau hàng loạt sự cố dở khóc dở người vì những trò chơi tự bày ra, bọn trẻ nhận ra cuộc sống có những chân lý không thể thay đổi. Tuy nhiên, chẳng dừng lại ở đó, 4 đứa nhóc tiếp tục cuộc phiêu lưu vô tận của mình bằng cách xới tung khu vườn nhà để chơi trò đi tìm kho báu. Trong thế giới của thiếu nhi cũng không thiếu tình yêu nhé. Câu chuyện tình yêu con nít với những ghen tuông hết sức “ơ kìa” giữa cu Mùi và Tủn khiến người đọc không khỏi bật cười khi theo dõi. Đôi Khi Khiến Người Lớn Phải Suy Ngẫm Vui là thế nhưng truyện cũng có nhiều chi tiết khiến người lớn phải một lần suy ngẫm. Ví như vụ ba cái Tí sún đã biến chú chó bé bỏng thành món ăn trên bàn nhậu đã khiến tình bạn của bọn trẻ bị ảnh hưởng không ít. Đó là chú chó mà cả 4 đứa trẻ đã hết lòng chăm sóc, huấn luyện và vô cùng yêu thương. Người lớn đôi khi vô tâm như vậy đó, họ hành động mà không nghĩ đến cảm xúc của con trẻ, để 4 đứa nhóc bàng hoàng và buồn tủi vô cùng. Tại Sao Người Ta Yêu Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ là một cuốn sách dễ khiến người ta say mê. Thanh thiếu niên đọc sách để cùng vui, cùng đồng cảm. Người lớn đọc sách để sống dậy trong lòng cảm giác vui vẻ thời thơ ấu mà chẳng bạc vàng nào mua được. Có khúc ta thấy vui, lòng như hoan ca vì được trở về những ngày tháng tươi đẹp, có lúc lòng lại man mác vì ôi thôi những ngày tháng ấy đã xa thật là xa rồi. Khi đã trưởng thành, đã va vấp với những sóng gió cuộc đời, người ta đói khát cái cảm giác yên bình trong vòng tay bà, tay mẹ. Nhớ da diết những trưa hè phe phẩy tiếng quạt nan, được vô tư, được ngây dại thêm một lần trong đời. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ… Sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ cũng có giá trị thức tỉnh người đọc. Có những đoạn tác giả tả cảnh lũ trẻ mở phiên tòa phán xét lỗi lầm của người lớn. Điều ấy đôi khi làm bố mẹ phải thực sự suy nghĩ xem cách dạy con của mình đã đúng chưa? Mình có đang để ý để suy nghĩ của con hay không? Trẻ con rồi cũng thành người lớn, những hành động của bố mẹ sẽ có ảnh hưởng lên tính cách của con cho đến mãi sau này. Bố mẹ à, mỗi đứa trẻ là một thiên tài sáng tạo. Hãy để con được thoải mái vùng vẫy trong thế giới tưởng tượng của mình. Hãy lấp đầy tuổi thơ của con với những kỉ niệm hồn nhiên và trong veo như thế. Gợi ý sách hay Sống Thực Tế Giữa Đời Thực Dụng – Hiện thực tàn nhẫn hay bài học nỗ lực cho cuộc sống? Lời Kết Sẽ chẳng có nhà ga nào bán một chiếc vé cho chúng ta quay lại tuổi thơ, sẽ chẳng có cánh cửa thần kì nào giúp chúng ta du hành ngược về quá khứ. Những gì đã qua thì đã mãi trôi xa. Cảm ơn nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã đưa người đọc quay lại những tháng năm quý giá tuyệt vời trong cuộc đời của mỗi con người. Sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ thực sự có sức lôi cuốn người đọc một cách kì lạ, là món quà cho những tâm hồn người lớn đang bị xáo động và cần lắm những phút yên bình nghỉ ngơi. “Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà Đến ga, xếp hàng mua vé Lần đầu tiên trong nghìn năm, Có lẽ, Cho tôi xin một vé đi Tuổi Thơ Vé hạng trung Người bán vé hững hờ Khe khẽ đáp Hôm nay vé hết.” Cảm Nhận Của Độc Giả Trong cuốn sách Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh dành tặng mỗi người một tấm vé đặc biệt, tấm vé về với con sông trong trẻo của tuổi thơ để gột rửa những bụi bặm, phức tạp của thế giới người lớn. Khi review Cho Tôi Xin 1 Vé Đi Tuổi Thơ thì đối với tôi đây là 1 cuốn sách thú vị, ngọt ngào và nhiều niềm vui. Vui ở đây không chỉ vì giọng văn của Nguyễn Nhật Ánh quá dí dỏm, hài hước, mà còn vì các suy nghĩ quá đỗi dễ thương của một cu Mùi thích đảo lộn thế giới, 1 Tí sún nấu mì dở tệ, một Hải cò, 1 Tủn thích chơi trò vợ chồng. Bốn đứa trẻ đã sở hữu 1 tuổi thơ thật phong phú trong chính ốc đảo mường tượng của riêng mình, mà lũ trẻ thành phố hiện tại sẽ phát thèm khi đọc tới. [mks_button size=”medium” title=”Xem tại Fahasa” style=”squared” url=” target=”_blank” bg_color=”26af00″ txt_color=”FFFFFF” icon=”” icon_type=”” nofollow=”1″] Trong ốc đảo tưởng tưởng tưởng của mình, cu Mùi muốn “đặt tên cho thế giới” biến mẫu gối thành búp bê, biến nón thành cuốn tập, gọi cái đầu là chân và gọi thằng bạn thân là Thầy hiệu trưởng. Chúng cho rằng học bài là lêu lổng; chạy nhảy, trèo cây, tắm sông, đánh lộn mới là con ngoan. Ngay đến cả bảng cửu chương, 2 nhân 4 cũng không muốn là 8, mà “phải là cái gì cũng được, miễn là khác đi”. Thậm chí, việc trái đất quay quanh mặt trời cũng là 1 việc hết sức buồn tẻ, mà trường hợp chúng là trái đất, chúng sẽ “tìm phương pháp quay theo hướng khác”. Đằng sau những trò chơi kì cục, những suy nghĩ viển vong đấy, là 1 ước muốn cho thế giới trở nên thật mới mẻ hơn, tinh khôi hơn, để cu Mùi và lũ bạn thoát khỏi công việc chán ngắt là ăn, ngủ, đến lớp, học bài… Người lớn cũng thích trò chơi này, nhưng theo 1 mục đích hoàn toàn khác. Tất cả những định nghĩa của người lớn đều làm mọi thứ dường như trở nên quá mù mờ như “hối lộ” là tặng quà trên mức tình cảm, “hành vi sai trái” là thiếu tinh thần trách nhiệm, “tham ô” là thất thoát gây hậu quả nghiêm trọng… ví như vậy thì xem ra, trẻ con “đặt tên cho thế giới” ngây thơ và trong trẻo hơn nhiều… Cho Tôi Xin 1 Vé Đi Tuổi Thơ có chứa nhiều tình huống ngộ nghĩnh, gây cười nhưng ẩn ngay sau đó là những triết lý cuộc sống sâu sắc. “Một đứa trẻ sống trong ngôi nhà của mình cũng tự nhiên và máu thịt như sống trong bản thân mình. Cho dù với bất cứ chuyện gì xảy ra thì đứa trẻ ấy cũng trở về nhà. Chỉ có người lớn mới có thể bỏ nhà ra đi, đó là khi cái “bản ngã” biến thành “tha nhân”. Những câu nói hay nhất về tình bạn chân thành. Người lớn tiếp nhận thế giới bằng óc phân tích, còn trẻ con cảm nhận thế giới bằng trực giác. Và người lớn cũng buộc phải biết rằng trẻ con đôi khi phán xét họ cũng nghiêm khắc như họ phán xét chúng. Cả lời dạy của người lớn khi dành cho một trò nghịch ngợm của trẻ con cũng gợi khá nhiều suy nghĩ “Khi nào rượt đuổi ai hoặc bị ai rượt đuổi, con người mới buộc phải chạy. Còn khi khác, những người đứng đắn đều đi đứng khoan thai”. Với lẽ 1 vài người sẽ cảm thấy khó chịu và cho là hỗn láo khi bốn đứa trẻ đã tự mở một phiên tòa luận tội bố mẹ. Thế nhưng, phiên tòa ấy phản ánh rất thật, rất đúng 1 đòi hỏi chính đáng của tuổi thơ, đấy là sự công bằng. Ở các em, “đòi hỏi sự công bằng” không đồng nghĩa là “vô lễ” – hai khái niệm mà người lớn chúng ta thường nhầm lẫn, cũng như, có những em, “tình thương” và “sự tôn trọng” mà cha mẹ dành cho con cái hoàn toàn không là một! Bố vẫn thường nhậu xỉn về khuya nhưng lại luôn gầm gừ với đứa con “Mày đi đâu giờ này mới về?”. Mẹ vẫn thường để quên và lạc mất chìa khoá tủ, nhưng con lỡ làm mất chiếc xe đạp từ năm ngoái mà tới tận năm nay mẹ vẫn lôi ra trách móc “như thể con đã làm mất trăm mẫu xe rồi ấy”. Review sách Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ Đọc Cho Tôi Xin 1 Vé Đi Tuổi Thơ, những người lớn mải miết mang cơm áo gạo tiền, có thể dừng chân đôi chút mà ngoái về phía sau nhớ về thời thơ ấu và hiểu con em mình hơn để rồi có 1 phương cách nào đó tiếp cận chúng từ 1 tư thế khác. Tư thế của các người bạn, nhằm có thể xóa được “lằn ranh giữa trẻ con và người lớn” mà nhà văn Nguyễn Nhật Ánh cho là “khó ngang với ranh giới xóa bỏ giàu, nghèo trong xã hội”. Không chỉ vậy cuốn sách cũng cho độc giả thấy người lớn có nhiều cơ hội hiểu rõ mình hơn bằng cách “chịu đựng” sự phán xét xác đáng của trẻ thơ sở hữu 1 loạt những so sánh về “các trò chơi” và khuyết điểm của trẻ con và người lớn. Xem thêm Những quyển sách của Nguyễn Nhật Ánh Bởi, “Thực tế thì sống trên đời ai mà chẳng hề có khuyết điểm Trong khi trẻ con cố che giấu khuyết điểm của mình trong mắt người lớn. Thì người lớn cũng phấn đấu giấu giếm khuyết điểm của mình trước mắt trẻ con”. Tuổi thơ đó là quãng kí ức đẹp nhất trong cuộc đời mỗi con người. Dù là kỉ niệm vui hay buồn, mỗi khi kể về kí ức tuổi thơ, trong lòng lại rộn lên niềm vui man mác, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Đối với tôi, niềm vui lớn nhất của tuổi thơ là ngày khai trường đầu tiên. Với bất cứ ai đã là học sinh, chắc hẳn không thể quên được ngày trọng đại này – Ngày khai trường đầu tiên. Nó đánh dấu bước trưởng thành quan trọng của con người, hé mở ra cánh cửa tri thức rộng lớn bao la. Nhớ lẩm buổi sáng mùa thu năm đó, trời cao và trong xanh đến lạ. Nắng vàng ươm rót mật xuống vạn vật. Trên cành cây, chim ca ríu rít. Hãy giữ mai khoảnh khắc đẹp ấy trong miền ký ước của bạn nhé! Chia sẻ Hình ảnh đẹp cho tôi xin một vé đi tuổi thơ đầy cảm động với mọi người nào! Luôn đồng hành cùng chúng tôi để được cập nhật thật nhiều hình ảnh đẹp, những câu nói hay, stt hay nhé! Chúc các bạn luôn vui vẻ! Tags review cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, cho tôi xin một vé đi tuổi thơ review, viết về cuốn sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, chia sẻ về cuốn sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, cảm nhận về cuốn sách cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, Cảm nghĩ của em về cuốn sách Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ nội dung, Ý nghĩa truyện Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. Về biên tập viên Công việc của tôi không liên quan tới việc kinh doanh nhưng tôi có niềm đam mê bất tận với viết lách và thích đọc những tựa sách hay. Tôi tạo ra Blog này trước tiên để lưu trữ những vấn đề hữu ích dành cho tôi, sau đó là để chia sẻ, học hỏi với bạn bè những người mà tôi biết. Nguyễn Nhật Ánh – một nhà văn đã quá đỗi quen thuộc với các bạn độc giả trong nước qua những tác phẩm kinh điển như Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh, Mắt Biếc,…Nhưng mãi đến khi tác phẩm “Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ” ra đời, tôi mới thật sự nể phục và hâm mộ sự tài ba của nhà văn này. Không mấy ngạc nhiên khi cuốn sách được xếp vào một trong những tác phẩm “best-seller” bởi tính nhân văn và những giá trị mà nó đem lại. Vậy hãy cùng chúng tôi theo dõi sự tuyệt vời của cuốn sách thông qua bài review sau đây nhé! Review sách “Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ” Chuyến du ngoạn về những ký ức tươi đẹp! Cảm nhận về cuốn sách “Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ” như một bức tranh hoàn mỹ muôn màu muôn vẻ, nó tái hiện một cách sống động và chân thật nhất những câu chuyện, trò chơi, sự hồn nhiên và ngây thơ của những đứa con nít mà ắt hẳn mỗi chúng ta đều đã trải qua. Không biết bao nhiêu người đã lãng quên tuổi thơ của mình để chạy theo những vòng xoáy của cuộc đời, những lo toan cho cuộc sống mưu sinh, thì đây đích thực là một “cỗ máy thời gian” giúp bạn quay lại những ký ức tươi đẹp của thời thơ ấu. Với lối viết văn gần gũi, chân thành cùng những mẩu chuyện hài hước, dí dỏm của những đứa trẻ, chắc chắn đây sẽ là một tác phẩm khiến bạn phải mỉm cười với nỗi tiếc không nguôi khi hoàn thành cuốn sách này. Cuốn sách bao gồm nhiều chương, với nội dung đa dạng xoay quanh cuộc sống của bốn đứa trẻ nghịch ngợm, luôn nghĩ những trò phá phách nhưng bên trong đó lại là những tâm hồn ngây thơ và hồn nhiên đúng như bản chất một đứa con nít vậy. Cũng nhờ những dòng suy nghĩ của các đứa bé, mà tôi – đại diện cho những người trưởng thành một cái nhìn khác về trẻ con và những bài học mà người lớn không bao giờ nghĩ đến Những bài học được lồng ghép qua các nhân vật trong truyện Sự ngây ngô của những đứa trẻ Câu chuyện được tái hiện một cách sinh động qua lời dẫn truyện của cu Mùi, vẽ lại một bức tranh sống động đầy ắp tuổi thơ với đồng bọn là Hải cò, Tí sún và con Tủn. Ở cái tuổi ấy, những đứa trẻ chỉ ham mê đùa nghịch, nghĩ ra đủ loại trò chơi để vui đùa, có ai biết mùi vị cay đắng của cuộc đời ngoài kia là gì. Chúng xưng nhau là vợ chồng, đặt chức danh cho từng nhân vật, hay thậm chí là đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán sau những trận ghen tuông giữa cu Mùi và con Tủn nhưng vẫn vui vẻ và làm hòa với nhau. Và đặc biệt, khi đã quá chán những bài học, những lời la mắng của thầy cô trên trường, chúng lại “tự chế” những công thức toán học vô cùng phi logic như 3 nhân 5 sao phải bằng 15, có thể bằng một số khác mà? Chính những dòng suy nghĩ non nớt và quá đỗi ngây ngô ấy đã khiến cho đọc giả có được những trận cười thoải mái ấy. Đôi khi khiến người lớn phải suy ngẫm Thế nhưng, đan xen những câu chuyện hài hước và thú vị của những đứa trẻ chính là những bài học mà người lớn phải suy nghĩ không nguôi. Một trong những chi tiết để nói lên điều này chính là khi ba của Tí sún đã biến chú chó mà bốn đứa trẻ hết lòng yêu thương và chăm sóc thành một món nhậu của người lớn. Ba nó đâu ngờ rằng đây chính là chú chó mà tụi nhỏ hết mực nuông chiều và là một trong những người bạn tri kỷ của nó. Chính sự vô tâm của người lớn đã vô tình giết chết cảm xúc của những đứa trẻ, để lại cho chúng những sự buồn tủi và phẫn nộ. Và có lẽ, những hình ảnh này sẽ trở thành một nỗi ám ảnh đi theo suốt cuộc đời của những đứa bé ngây thơ ấy, thay vì đọng lại những kỷ niệm đẹp của tuổi thơ. Đỉnh điểm của cuốn sách là khi chúng mở phiên tòa xét xử để nói hết ra những lần phạm lỗi của người lớn như Hải cò luôn trách móc ba nó vì nhậu nhẹt mà dẫn đến tai nạn, hay ba mẹ Tí sún luôn cho mình là đúng và bắt buộc con cái phải nghe theo sự sắp đặt của mình. Thông điệp của cuốn sách Người lớn à! Đúng là cha mẹ ai cũng muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho con của mình, thế nhưng có bao giờ các bạn tự hỏi rằng con mình có thực sự hạnh phúc với những quyết định đó hay không? Và khi các con không đạt được những thành tựu như kỳ vọng, thì ba mẹ lại quở trách và than phiền thay vì ngồi xuống lắng nghe con mình. Có một câu nói mà khiến tôi luôn phải suy nghĩ “Người lớn đã từng là trẻ con, nhưng trẻ con chưa bao giờ làm người lớn”. Đừng áp đặt những suy nghĩ của người lớn vào sự hồn nhiên, ngây thơ của trẻ nhỏ. Hãy để chúng vùng vẫy và sống đúng với bản chất của mình trong thế giới tuổi thơ ấy. Để sau này khi nhìn lại, đứa trẻ đó sẽ tự hào vì đã có những ký ức tuổi thơ tươi đẹp và không phải nuối tiếc như chúng ta– những người lớn đã bỏ quên ký ức khi phải luôn đáp ứng những kỳ vọng của cha mẹ. Hy vọng cuốn sách “Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh sẽ là một niềm an ủi, là tấm vé giúp các bạn có thể quay trở về những ký ức của thời thơ ấu. Và qua đó, các bậc phụ huynh rút ra được những bài học quý giá và có một cái nhìn khác hơn về tư duy cũng như suy nghĩ của những đứa trẻ. Lời hồi đáp của tuổi thơ, liệu bạn đã sẵn sàng để đi tìm câu trả lời?Đã bao giờ bạn ước, tuổi thơ của mình sẽ quay trở lại? Hệt như cái tên, cuốn sách này sẽ là chiếc vé thông hành, đưa bạn phiêu lưu về những năm tháng tuổi nhỏ, về khoảng trời hoa mộng những hồi ta còn trẻ, và còn nhiều hơn thế nữa,...Ai trong chúng ta lớn lên mà không từng trải qua thời nhỏ dại, tuổi thơ của nhân vật tôi - thằng cu Mùi - trong cuốn sách này cũng thế. Thế giới trẻ thơ trong truyện, tự do, phong phú đến mức, những đứa trẻ suốt ngày quanh quẩn nơi phố thị cảm thấy phát thèm. Chúng tự quy ước tên gọi của những đồ vật, tin rằng trong bất kì mảnh vườn nào cũng cất giấu một kho báu khổng lồ, trách móc ba mẹ, và cũng có những giây phút oà khóc khi buộc phải chia tay với những thứ mình hằng yêu kỉ niệm dù sâu sắc đến mấy, nhưng nếu không mang một ý nghĩa nào, nó rồi cũng phai nhạt theo thời gian. Câu chuyện của thằng cu Mùi năm tám tuổi, được viết lại dưới giọng văn của ông Mùi 50 tuổi, không chỉ đơn thuần là một sự tưởng nhớ tuổi thơ, nó còn là những triết lý sống được truyền tải bằng ngôn từ dí dỏm, hài thơ bé, cuộc sống xung quanh ta không hề có sự hồ nghi, nó là những gam màu thuần khiết, trong sáng màu của những khoảnh vườn ngập nắng mà khi xưa ta hay trốn ngủ trưa ra chơi đùa cùng lũ bạn, màu của những bài kiểm tra chẳng hấp dẫn tẹo nào, màu của những cảm xúc thương, yêu, hờn, giận của tâm hồn tuổi nhỏ,... Ta sống như một đóa hoa vươn mình giữa sỏi đá, cười vì mình vui, khóc vì mình muốn, những cảm xúc ấy chưa bị che lấp bởi lớp mặt nạ mà sau này “người lớn” phải văn Nguyễn Nhật Ánh đề rằng “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai đã từng là trẻ em”. Phải chăng khi ta lớn, miền kí ức ngày nhỏ đã nằm gọn lại ở sân ga mà ta không thể quay về? Khoảng cách đó, vốn dĩ là do thời gian ngăn trở, hay là do con người đổi thay?Người viết Nguyễn Phạm Minh Châu* Bản quyền bài viết thuộc về Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ gồm tên người viết, tên người thiết kế và Bookiee - Sách Là Niềm Vui. Mọi hành vi sao chép hoặc trích nguồn, chia sẻ bài viết không đầy đủ đều không được chấp nhận và phải gỡ - Sách là niềm vui👉 Fanpage👉 VUI HƠN - ĐỌC NHIỀU HƠN👉 Instagram👉 Youtube👉 Quyên góp

cảm nhận về cho tôi một vé đi tuổi thơ