Chương 43: Làm thần giữ cửa cho chồng. Chương 44: Tôi là vợ của Lục Kiến Nghi. Chương 45: Đào mộ cho người đàn ông xấu xa. Chương 46: Đứng yên đừng nhúc nhích. Chương 47: Dám quyến rũ người đàn ông của tôi. Chương 48: Hoa Mộng Lan trở về rồi. Chương 49: Cô cứ từ
Chương 3 Chương 3: Tôi cho cô ba trăm tỷ. “Đúng thế…” Dì Mai gật đầu rồi tiện thể giới thiệu Hoa Hiền Phương với Lục Kiến Nghi. Khi anh biết cô gái trước mặt là vợ tương lai của mình thì nhíu mày trong vô thức. Con người ngu ngốc này không những đầu óc có vấn đề mà còn chẳng có
Chương 817: Trên vết thương có một lớp muối ********** Chương 817: Trên vết thương có một lớp muối Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu Tư Mã Ngọc Như vẫn luôn không rảnh rỗi, cô ta khiến cho đám tình nhân gây chuyện, khiến cho giá
Đọc truyện Chồng Độc Tài Cứ Cưỡng Hôn Tôi - Chương 14. Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Truyentr.vn
Anh chỉ tặng tôi một món quà. Đó là sổ đỏ nhà đất, căn nhà cũ của chúng tôi đã từng ở. Đây là căn nhà anh mua trước khi kết hôn, thế nên khi ly hôn, tôi rời đi với 300 triệu tiền tiết kiệm chung của hai vợ chồng. Thế nên khi cầm cuốn sổ đỏ, tôi rất bất ngờ
Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi (full 902 chap) – Hoa Hiền Phương – Lục Kiến Nghi – – Truyện Tác giả: Liên Tâm - Chương 764- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247
Màn kết cho cuộc hôn nhân nhạt nhẽo. Tôi là một người đàn ông ngoài 40 tuổi, kết hôn hơn 18 năm, có hai cô con gái xinh đẹp. Tôi và vợ gặp nhau khi còn rất trẻ. Vấn đề là tôi không còn cảm xúc thực sự với cô ấy nữa. Trong mắt tôi, cô ấy không có sự hấp dẫn.
Cách Vay Tiền Trên Momo. Xin giới thiệu đến bạn đọc bộ truyện "Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi" Vợ yêu có chút tâm cơ - Hoa Hiền Phương, Lục Kiến NghiHoa Hiền Phương bất chợt được gả vào hào môn. Người ngoài nghĩ cô trúng số, chỉ mỗi cô biết mình thật thảm hại. Chồng xấu xa lạnh lùng còn nổi danh thích đàn ông. Mẹ chồng thích hành hẹ còn chị chồng kiêu ngạo mắng cô là "đồ gái quê".Lục Kiến Nghi đang yên lành bị ép cưới nhỏ nhà quê Hoa Hiền Phương. Anh trăm mưu ngàn kế muốn phá vỡ hôn nhân. Hai con người xa lạ bị buộc vào nhau, từ cãi nhau quấy nhau đến lặng lẽ yêu lòng Hoa Hiền Phương có một Thời Thạch Mà lòng Lục Kiến Nghi cũng có một...
Mô tả Nhảy hố truyện Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi Thể loại Ngôn tình, Sủng, Tổng Tài Tác giả Liên Tâm Nhân vật Hoa Hiền Phương – Lục Kiến Nghi Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé! Đọc truyện Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi Full, được cập nhanh nhất tại I Nhảy hố truyện online Show more Bình Luận Trả lời Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Name * Email * Website Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi. BẠN CÓ THỂ THÍCH Thần thám đến từ tương lai Tháng Một 5, 2022 Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối Full Tháng Mười 29, 2021 Mất Rồi Xin Đừng Tìm Full Tháng Mười 29, 2021 Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút Tháng Ba 24, 2022
Chương 110 Nhanh như vậy đã tìm nhà mới. Anh hôn ôn nhu, cẩn thận như vậy, giống như trước đây Thời Thạch đã từng hôn cô. Cô nhắm mắt lại và chìm vào sự dịu dàng của anh ta, cũng đắm chìm vào kí ức của chính mình. Đột nhiên, một bóng đen hiện lên trong tâm trí cô, xuyên qua mọi sự tĩnh lặng, nhanh như chớp đã phá nát tất cả những mộng ảo. Bóng đen kia không phải của Thời Thạch mà là Lục Kiến Nghi, lạnh như băng khiến cô không khỏi rùng mình, theo bản năng mà đẩy người đàn ông trước mặt ra. “Tôi… tôi đi giặt quần áo cho anh.” Cô có chút hoảng hốt, có chút bối rối, hoang mang rối loạn chỉ muốn chạy trốn. “Hiền Phương.” Tần Nhân Thiên vươn tay nắm lấy tay cô “Vậy thử qua lại với tôi đi, Thời Thạch thích em, tôi cũng thích em.” Tim cô đập thình thịch, đầu óc rối bời, không nghĩ ra được gì, cũng không đáp lại anh ta “Thủ tục ly hôn vẫn chưa hoàn thành, chờ đến khi hoàn toàn kết thúc tôi mới có thể nghĩ tới những chuyện khác.” Nói xong, cô liền rút tay ra, chạy về phía nhà tắm. Trên mặt Tần Nhân Thiên xuất hiện một nụ cười quyến rũ, anh ta có thể nghe ra, cô không từ chối mình, anh ta hẳn là vẫn còn hy vọng. Giặt xong quần áo, Hoa Hiền Phương lại cho vào máy sấy để làm khô. “Có thể mặc được rồi.” Cô cố hết sức giữ bình tĩnh, không để nụ hôn kia ảnh hưởng đến mình, khiến cho bầu không khí trở nên xấu hổ. Sau khi anh ta mặc quần áo, cô cầm túi xách trên ghế sô pha lên nói “Tôi muốn đi siêu thị một lát.” Khi đang ở trong phòng tắm, Hứa Thanh Nhã đã gọi điện thoại tới, nói cô gần đây cứ ở trong biệt thự, nếu không có việc gì không cần thiết thì không nên đi ra ngoài, cũng không cần biết nguyên nhân. Cô tin những lời mà anh ta nói, không hỏi nhiều, định đi siêu thị mua ít đồ ăn và đồ dùng hàng ngày. “Vừa lúc tôi cũng muốn đi siêu thị, chúng ta cùng nhau đi.” Tần Nhân Thiên cũng không có gì cần phải đi siêu thị, anh ta chưa từng đặt chân tới siêu thị, chỉ là muốn được ở bên cạnh cô nhiều hơn một chút. Nói xong, anh ta còn bổ sung một câu “Em đừng gọi tôi là anh rể nữa, em với Lục Kiến Nghi cũng sắp ly hôn, tôi và Lục Kiều Sam cũng sẽ hủy bỏ hôn ước. Em có thể gọi tôi là Nhân Thiên, cũng có thể gọi tôi là… Thời Thạch.” Cô nhướng mày cười “Vậy thì tôi sẽ gọi anh là Nhân Thiên.” Cô làm sao có thể gọi anh ta là Thời Thạch được, cho dù có thể hiểu được tâm hồn Thời Thạch, anh ta vẫn là Tần Nhân Thiên. Bọn họ đến trung tâm thương mại WalMart, nhưng không ngờ lại gặp Quách Ly Ly. “Hiền Phương, tôi gọi cho cô, cô lại tắt máy, tôi còn tưởng rằng mất liên lạc với cô rồi chứ.” “Sao vậy? Chờ khi tôi trở về Giang Thành sẽ tìm cách liên hệ Facebook với cô.” Cô mỉm cười, Hứa Thanh Nhã đã dặn cô không được cho số mới cho người khác, nên không thể nói cho đối phương biết. Quách Ly Ly hướng ánh mắt về phía Tần Nhân Thiên “Đây là bạn trai của cô sao? Trời ạ, đẹp trai quá, chẳng trách cô lại xin từ chức, hóa ra là câu được con rùa vàng, phải chuẩn bị kết hôn.” Hoa Hiền Phương mồ hôi nhễ nhãi, không phải là cô kết hôn, là ly hôn, bị tổng giám đốc Lục ly hôn. Nhưng việc này cũng không có cách nào có thể giải thích. “Chúng tôi đã mua đầy đủ đồ cần dùng nên phải đi thanh toán rồi, đến lúc đó sẽ liên hệ với cô sau.” Cô mỉm cười, cùng Tần Nhân Thiên rời đi. Ở một nơi khác của thành phố Long Minh, Lục Kiến Nghi đang một mình lái xe, lang thang không mục đích quanh thành phố. Phía bên kia Finn cũng không có bất cứ tin tức nào của Hoa Hiền Phương hơn. Đã một ngày trôi qua. Rốt cuộc người phụ nữ ngốc nghếch đó đang ở đâu? Tâm trạng của anh không ngừng tăng cấp độ, ban đầu là uể oải, mất mát, buồn bực đến phiền, lo âu, u buồn, lại gần như phát điên, giận dữ, gần như không thể chịu nổi nữa. Trong tim anh giống như có hàng ngàn con kiến cắn, cũng có vô số móng vuốt không ngừng cào cấu. Anh tức giận đến mức cơ hồ muốn giết một ai đó. Chờ đến khi anh bắt được người phụ nữ này, anh nhất định sẽ dùng xiềng xích để trói cô lại, nhốt lại trong một căn phòng kín để tra tấn, làm cho cô ra cả đời này đừng nghĩ đến chuyện được nhìn thấy ánh mặt trời. Bóng đêm bên ngoài ngày càng dày đặc. Anh không muốn quay về nhà họ Lục, không khí trong căn phòng khiến anh tâm phiền ý loạn, hận không thể đem những chán ghét trong lòng trút lên căn phòng đó. Anh cũng không muốn ngủ, căn bản không ngủ được, một chút buồn ngủ cũng không có. Tâm trạng của anh quá tệ, anh như muốn phát điên lên, tưởng như bản thân sắp bệnh đến nơi ròi. Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, ánh mắt Lục Kiến Nghi đột nhiên sáng lên, lập tức ấn nút trả lời. “Có tìm được cô ấy không?” “Sếp, tôi nghĩ đến một người, rất có thể bà chủ đã liên hệ với cô ấy.” Finn nói. “Là ai?” “Quách Ly Ly, ở trong công ty cô ấy là người có quan hệ tốt nhất với phu nhân, nếu như bà chủ không có nơi để đi, có thể đang ở chỗ của cô ấy.” Lục Kiến Nghi đôi mắt đen lóe lên “Quách Ly Ly đang ở đâu?” “Chung cư Đào Nhiên, tầng 12 phòng 504…” Finn chưa kịp nói xong thì Lục Kiến Nghi đã ngay lập tức ngắt máy, nhấn ga, chiếc xe thể thao nhanh như chớp mà lao về phía trước. Anh với Finn cùng lúc đến nơi. Nhìn thấy anh cũng muốn đi lên, Finn hơi sửng sốt “Sếp, anh cũng muốn đi lên sao?” “Đừng nói những lời vô nghĩa với tôi, lãng phí thời gian.” Lục Kiến Nghi ấn nút thang máy, sự kiên nhẫn của anh đã sụp đổ, không còn tâm trạng ngồi đợi trên xe. Quách Ly Ly không ngờ nửa đêm ông chủ lại gõ cửa quấy đến giấc mộng của cô ta, Quách Ly Ly còn tưởng chính mình nằm mơ không khỏi nhéo mình một cái. “Đừng nhéo, cô không có nằm mơ. Hoa Hiền Phương không ở đây với cô sao?” Finn hỏi. “Không có, cô ấy không có đến đây, không phải cô ấy đang tạm thời xin từ chức sao?” Quách Ly Ly lắc đầu, hoang mang cực độ. Ông chủ thật sự đến tìm Hoa Hiền Phương? Mối quan hệ của họ là gì? “Chết tiệt.” Lục Kiến Nghi thô bạo chửi rủa một tiếng, anh thật sự rất ghét cảm giác mất mát mãnh liệt như lúc này. Quách Ly Ly gãi đầu “Nhưng mà tôi vừa mới gặp cô ấy tối nay.” Cô ta còn chưa kịp ngắt lời, Lục Kiến Nghi và Finn đồng thanh hét lên “Ở đâu?” “Trung tâm thương mại Walmart ở đường Phúc Thuận, cô ấy đến đó mua đồ, hơn nữa còn đi cùng với bạn trai. Bạn trai của cô ấy vô cùng đẹp trai, khi tôi bước ngoài liền nhìn thấy hai người họ lên một chiếc Lamborghini, chắc chắn là cậu chủ của một nhà giàu nào đó. Hoa Hiền Phương hẳn là muốn cùng anh ta kết hôn, cho nên mới từ chức.” Cô ta chính là thao thao bất tuyệt mà nói, căn bản không chú ý tới vẻ mặt dày đặc mây đen của Lục Kiến Nghi, hơn nữa còn kèm theo sấm sét. “Phanh” một tiếng, anh đấm mạnh vào cửa nhà Quách Ly Ly, cánh cửa bị đập thủng một lỗ. Quách Ly Ly sợ tới mức hét lên một tiếng sau đó ôm đầu ngồi xổm xuống, cả người không ngừng run lên. Cô ta đã nói gì sai rồi sao? Không phải sếp định giết người diệt khẩu đấy chứ? Finn đỡ cô ta dậy “Chuyện hôm nay một chữ cũng không được nói ra bên ngoài, ngày mai tìm người đến sửa cửa, mọi chi phí đều do công ty chi trả.” Trong cơ thể Lục Kiến Nghi, mọi dây thần kinh và mọi tế bào đều bùng cháy một ngọn lửa cuồng nộ. Vậy mà lại nhanh chóng muốn tìm một căn nhà mới. Vẫn còn chưa ly hôn, cô ta liền vội vã chạy đi nói chuyện yêu đương với một người đàn ông khác sao? Chính vì cho rằng số tiền sáu mươi tỷ quá ít, còn muốn kiếm chác nhiều hơn từ những người đàn ông khác? “Sếp, có lẽ mọi chuyện không như anh nghĩ? Anh hiểu lầm rồi.” Finn ở bên cạnh nhanh chóng dập lửa. Anh ta thật sự lo lắng bản thân sẽ bị ngọn lửa này đốt cháy, đây cũng là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Lục Kiến Nghi mất khống chế như vậy. Lục Kiến Nghi túm lấy cổ áo anh ta, giọng nói tràn đầy sát ý khát máu “Trước sáng ngày mai, cậu nhất định phải tìm bằng được người phụ nữ này cho tôi.”
Vietwriter giới thiệu truyện Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôiVợ yêu có chút tâm cơ - Hoa Hiền Phương, Lục Kiến Nghi Trong lòng cô có người đàn ông khác, trong lòng anh có một người phụ nữ nhưng lại không nhận ra cô lại chính là người đó. Xa tận chân trời gần ngay trước mắt, hãy cùng tìm hiểu tình yêu ngang trái giữa họ trong truyện chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi truyện. Ngoài ra các bạn có thể tìm đến truyện bằng những cái tên khác như là chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi truyện ngôn tình, chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi truyện full hoa hiền phương, chồng độc tài, chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi truyện lục kiến nghi, Hoa Hiền Phương, Lục Kiến Nghi, vợ yêu có chút tâm cơ. Truyện chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi truyện full hoa hiền phương thuộc thể loại ngôn tình, sắc, sủng. Truyện đã được hoàn thành với tổng số chương là 902 chương. Nhân vật nữ chính của truyện chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi truyện full hoa hiền phương tên là Hoa Hiền Phương, cô sống trong một gia đình không giàu có gì còn có người em bị bệnh nặng, luôn phải lo tiền để chạy chữa. Vì đang gom góp tiền để chữa trị cho em trai nên chỉ cần có thời gian rảnh thì cô đều kiếm công việc để làm thêm kể cả là việc giao hàng. Hôm nay cô còn giao cả đồ chơi cho người lớn vào đêm hôm khuya khoắt như vậy, dù biết nguy hiểm nhưng cô vẫn không ngại. Nhưng thật không may vào đêm đó cô lại mất đi lần đầu tiên của mình trong tay người đàn ông cô cần giao hàng cho. Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, thể xác cùng tinh thần đều đau đớn, tuyệt vọng như rơi xuống vực, nhưng ông trời dường như không hề cho cô chút thời gian để gặm nhấm nỗi đau đó mà một tin động trời khác lại ập đến, cô nhận được điện thoại là tình trạng của em trai cô không tốt. Sau đó cô liền gấp gáp rời đi còn đánh rơi mất di vật mà Thời Thạch đã tặng cho cô. Thời Thạch chính là người trong lòng của cô. Quả thật không có thảm nhất chỉ có thảm hơn, mất đi trinh trắng, mất đi cả di vật người trong lòng tặng, bệnh tình của em trai trở nặng cần tiền để chữa trị. Không còn cách nào khác cô phải thay người chị họ đã mất tích gả thay cho nhà họ Lục. Nhà họ Lục là hào môn đứng đầu thành phố Long Minh, cực kỳ giàu có nhưng người thừa kế của nhà họ Lục lại có nhiều lời đồn có chút khó nghe. Tuy gia thế của anh rất tốt, giàu có quyền thế nhưng ngoại hình lại rất tệ, là một người mập gần một trăm năm mươi ký, đầu trọc, môi hếch mắt chuột nói chung là xấu ma chê quỷ hờn, ai nhìn vào cũng phải sợ hãi. Không chỉ ngoại hình tệ mà tính cách cũng không tốt đẹp gì, nghe bảo lại người thích ngược đãi người khác, thậm chí còn có tin đồn anh là đồng tính, thích đàn ông không thích phụ nữ. Nhưng đã là lời đồn thì khó mà tin được vì thường đều không chính xác, không biết phiên bản mình nghe là phiên bản biến tấu thứ bao nhiêu nữa, nói chung là tam sao thất bản, mỗi người thêm chút mắm muối vào để chuyện nghe hấp dẫn lôi cuốn hơn. Dù nghe được những tin đồn khó nghe đó cô vẫn chấp nhận hy sinh cuộc sống cả đời của mình gả cho một người đàn ông như thế, để có tiền chữa trị cho em trai cô. Nhưng mấy ai biết người thừa kế xấu ma chê quỷ hờn đó lại là một người cực kỳ đẹp trai, dáng người thon dài, vì sống trong gia đình giàu có nên khí chất nho nhã cao quý như ăn sâu vào trong máu của anh đồng thời cũng khó che giấu được sự kiêu ngạo của mình. Và người cô sắp gả đó chính là nhân vật nam chính của truyện chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi truyện full hoa hiền phương tên là Lục Kiến Nghi cũng là người đàn ông đêm đó đã lấy đi lần đầu tiên của cô. Về phần Lục Kiến Nghi, một người hoàn mỹ như anh tất nhiên rất không hài lòng vì bị ép hôn, nhưng vì đây là ý muốn của bà nội nên anh không thể không tuân theo. Tuy nghe theo nhưng anh vẫn luôn âm thầm tìm mọi cách để phá vỡ cuộc hôn nhân hoang đường này. Trong lòng anh vẫn canh cánh về đêm đó đã vô tình hại một cô gái thuần khiết ngây thơ vô tội. Cô gái đó lại chính là người vợ sắp cưới của anh, có lẽ duyên phận đã gắn kết họ với nhau nhưng anh vẫn chưa biết cô chính là cô gái hôm đó. Liệu họ có vì điều này là hiểu lầm liên tiếp rồi làm hỏng mất một mối lương duyên hay không? Hoa Hiền Phương tuy nói là vì tiền chữa trị mà gả cho Lục gia nhưng trong mắt của người ngoài thì cô lại được gả vào hào môn. Mà gả vào nhà giàu thì đương nhiên là chuyện tốt rồi, họ nghĩ sau này cô sẽ sống vinh hoa phú quý, vô lo vô nghĩ, đi đến đâu cũng được người cung phụng phục vụ. Nhưng không ở trong hoàn cảnh của người khác thì sẽ không biết được cảm nhận thật sự của họ là gì, không gì là đạt được dễ dàng cả, không ai biết cô sống ở nhà chồng cực khổ thảm hại đến mức nào. Chồng cô thì lạnh lùng hờ hững, luôn tìm cách ly hôn với cô. Mẹ chồng thì khinh thường cô như ăn mày đến xin tiền nhà họ, không ngừng hành hạ cô. Chị chồng cũng chả bỏ cô vào trong mắt, kiêu ngạo mắng cô là đồ nhà quê không hề xứng với em trai của cô. Hai người con người có thể nói là xa lạ cứ thế bị buộc chặt với nhau, cuộc hôn nhân của họ sẽ ra sao khi trong lòng cô vẫn còn một Thời Thạch, trong lòng anh vẫn canh cánh cô gái thuần khiết vô tội đêm đó. Hãy cùng đọc truyện chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi truyện full hoa hiền phương tại để biết thêm chi tiết nhé! Review truyện Chồng độc tài cứ cưỡng hôn tôi
Chương 302 Tôi không nhớ gì hết. Tần Nhân Thiên đã nhận được tin tức, Lục Kiến Nghi đã dẫn Hoa Hiền Phương đi, hạnh phúc của anh ta chỉ duy trì được mấy ngày. Vốn anh ta còn đang chuẩn bị hôn lễ, hi vọng có thể khiến Hoa Hiền Phương trở thành vợ mình, cho dù chỉ có một ngày cũng được. Giọng nói của người đàn ông đeo mặt nạ vang lên ở trong loa, mang theo một chút an ủi “Đừng lo lắng tôi chắc chắn sẽ cướp về cho anh.” Tần Nhân Thiên nở một nụ cười lạnh lùng rồi nói “Anh nên bảo vệ bản thân trước rồi nói sau, Lục Kiến Nghi cũng không phải là người dễ chọc.” “Sao mà tôi lại sợ anh ta chứ? Tôi chỉ là thích khiêu chiến chuyện không thể mà thôi.” Người đàn ông đeo mặt nạ nở nụ cười, tiếng cười vô cùng ngông cuồng. Tần Nhân Thiên nói tiếp “Rốt cuộc như thế nào thì Hoa Hiền Phương mới có thể khôi phục ký ức?” “Khó lắm.” Người đàn ông đeo mặt nạ chép miệng một cái, Hoa Hiền Phương mất trí nhớ không chỉ là do ảnh hưởng của thuốc mà còn có cả thôi miên, nếu như chỉ trị liệu bằng thuốc thì không thể khôi phục được. Tần Nhân Thiên không biết nên vui hay nên buồn. Từ trong đáy lòng anh ta cũng không hi vọng Hoa Hiền Phương khôi phục ký ức, chỉ khi cô quên mất Lục Vinh Hàn và Hứa Nhã Thanh thì mới có thể về bên cạnh anh ta một lần nữa. “Đến cùng anh là ai? Mục đích của anh là gì?” “Tôi đã nói rồi, tôi chỉ muốn giúp anh mà thôi.” Người đàn ông đeo mặt nạ trả lời không hề có chút do dự. Tần Nhân Thiên không ngu đến nỗi tin vào lời nói dối như thế này “Chúng ta không thân không quen, tại sao anh lại phải giúp tôi?” “Tôi trời sinh đã thích lấy giúp người làm niềm vui.” Người đàn ông đeo mặt nạ cười một cách rất quỷ quyệt. Tần Nhân Thiên hừ một tiếng lạnh lùng rồi nói “Ngại quá, con người tôi làm gì cũng thích dựa vào chính mình, không cần người khác giúp đỡ.” “Con người của tôi đúng lúc ngược lại, người khác càng không thích thì tôi càng muốn giúp. Cho nên tôi sẽ quản chuyện này đến cùng, nhất định sẽ giúp anh cướp được người đẹp về.” Người đàn ông đeo mặt nạ nói xong thì cúp điện thoại. Tần Nhân Thiên nhíu mày, anh ta thực sự không nghĩ ra được mục đích của người đàn ông đeo mặt nạ, đến cùng anh ta làm thế là vì muốn lấy được cái gì chứ? Biệt thự trên đỉnh núi. Túi Sữa Nhỏ gục đầu trên đùi của Lục Kiến Nghi, trên mặt cậu bé tràn ngập vẻ lo lắng “Bố ma vương, khi nào mẹ mới khỏi ạ?” Lục Kiến Nghi vuốt ve đầu của cậu bé rồi nói “Mẹ đang được chữa trị, sẽ khỏi nhanh thôi.” Túi Sữa Nhỏ siết chặt nắm tay nhỏ nhắn của mình rồi nói “Đến cùng là kẻ xấu xa nào hại mẹ thành như thế này! Bố ma vương ơi, bố nhất định phải tìm ra được rồi báo thù cho mẹ nhé, không thể bỏ qua cho người xấu được.” Lục Kiến Nghi đương nhiên sẽ không tha cho kẻ này, cho dù đào sâu ba thước anh cũng sẽ đào cho ra được. Phải để cho kẻ này muốn sống không được, muốn chết cũng không xong. Hoa Hiền Phương đi từ trên lầu xuống. Lục Kiến Nghi không nói chuyện Hứa Nhã Thanh với cô, cũng không có ý định nói. Nếu như Hoa Hiền Phương có thể quên được Hứa Nhã Thanh thì không còn gì tốt hơn. Cho nên trong ý thức của Hoa Hiền Phương, Túi Sữa Nhỏ là con của cô và Lục Kiến Nghi. Lúc cô đi xuống lầu thì Túi Sữa Nhỏ đi tới ôm cô. “Mẹ ơi, mẹ có muốn chơi Richman với con và bố không ạ?” Mặc dù Hoa Hiền Phương không nhớ ra được đứa trẻ này nhưng giọng nói non nớt nũng nịu của cậu bé gợi lên thiên tính người mẹ của cô. Hoa Hiền Phương cúi người rồi hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé. Gương mặt của Túi Sữa Nhỏ thật sự rất giống cô, nhưng việc đến cùng Lục Kiến Nghi có nói dối hay không, cậu bé này có đúng là con của cô hay không vẫn còn là một ẩn số. Dù sao trên thế giới này vẫn có rất nhiều người không có máu mủ lại rất giống nhau. Nhưng Hoa Hiền Phương không thể hiện ý nghĩ này của mình ra ngoài, cô mỉm cười rồi nói “Con muốn chơi Richman à? Được thôi, mẹ sẽ chơi với con.” Túi Sữa Nhỏ vui vẻ đi lấy trò chơi, ba người chơi tới tận chín giờ. Sau khi Hoa Hiền Phương dỗ Túi Sữa Nhỏ ngủ thì mới đi tắm. Lúc đi ra, cô mặc một bộ váy dài màu trắng, trong sáng động lòng người. Lục Kiến Nghi nhìn thấy vậy thì cơ thể của anh không tự chủ mà căng cứng. Trong khoảng thời gian này, anh chưa chạm vào cô dù chỉ là một lần. Buổi tối, cô cũng ngủ một mình. Đêm nay, Lục Kiến Nghi không có ý định tiếp tục nhẫn nhịn nữa, cho dù Hoa Hiền Phương có khôi phục ý thức hay không thì cô cũng là vợ của anh, cô phải học được chấp nhận anh. “Tôi muốn đi ngủ, anh có thể đi ra ngoài được không?” Lục Kiến Nghi nhún vai rồi nói “Không thể anh là chồng của em, chúng ta đương nhiên phải ngủ chung một giường rồi.” Một làn sóng nhiệt xông từ cổ lên tới đầu của Hoa Hiền Phương, khiến cho cô đỏ mặt như một con tôm luộc. “Anh không thể đụng vào tôi, tôi muốn ngủ một mình, mời anh đi ra ngoài.” Cô còn chưa nói xong thì đã bị Lục Kiến Nghi bế ngang rồi ném lên giường. Hoa Hiền Phương ngạc nhiên, dùng sức đánh vào vai của Lục Kiến Nghi “Thả tôi ra, tôi không muốn.” “Anh muốn.” Anh bá đạo mà mạnh mẽ, bắt lấy cổ tay của cô rồi ấn lại trên đỉnh đầu. Ở phương diện này, Lục Kiến Nghi vẫn luôn muốn là làm, Hoa Hiền Phương chỉ có nghĩa vụ tiếp nhận không có quyền cự tuyệt. Hoa Hiền Phương sợ tới nỗi run lẩy bẩy, cô không dùng tay được thế là dùng chân đá anh “Tôi không nhớ cái gì hết, anh thả tôi ra, đừng đụng vào tôi.” “Anh là chồng của em.” “Đừng sợ, anh sẽ nhẹ một chút.” Trong giọng nói của Lục Kiến Nghi tràn ngập an ủi. Thế nhưng sự sợ hãi của cô không hề dịu đi dù chỉ một chút, cả người cô đều đang run rẩy. “Tôi xin anh, tha cho tôi đi.” Nước mắt của cô bắt đầu dâng lên. “Anh không thể đụng vào tôi, tôi còn không chắc rằng anh có phải là chồng của tôi hay không.” Hoa Hiền Phương dãy dụa. “Nếu em không tin thì ngày mai anh sẽ dẫn em tới cục dân chính kiểm tra giấy chứng nhận kết hôn.” Ngón tay thon dài của Lục Kiến Nghi lướt trên mặt Hoa Hiền Phương, khiến cho cô run lên. Cô có người yêu, người cô yêu là Thời Thạch, người duy nhất cô muốn kết hôn cũng là Thời Thạch. Cô không thể nào kết hôn với người khác, trừ khi có nỗi khổ tâm trong lòng. Lục Kiến Nghi nhíu mày, những lời mà cô nói đâm vào nỗi đau trong lòng anh. Sỡ dĩ Hoa Hiền Phương gả cho anh là vì cần tiền chữa bệnh cho em trai. Trong lòng Hoa Hiền Phương từ trước tới giờ đều không có sự tồn tại của anh. Thời Thạch và Hứa Nhã Thanh đều xếp trước anh. Trong khoảng thời gian này, bọn họ vất vả lắp mới tiến triển thêm được một chút, vậy mà thằng khốn nạn kia lại làm tổn thương đầu của cô khiến cho cô mất ký ức. Lục Kiến Nghi lại bị đánh về điểm xuất phát. “Em là vợ của anh, hầu hạ anh là nghĩa vụ của em. Cho dù có mất trí nhớ cũng phải thực hiện nghĩa vụ. Cuối cùng, Hoa Hiền Phương ngất đi, lúc cô tỉnh lại đã là sáng hôm sau. Lục Kiến Nghi ngồi trên ghế sô pha nhìn cô với vẻ mặt thỏa mãn, tựa như ăn được một món ngon vậy. Ngón tay của Hoa Hiền Phương siết chặt chăn mền, nhìn chằm chằm Lục Kiến Nghi với vẻ căm hận. Người đàn ông này thật đáng sợ, như ma vương đến từ địa ngục, cô có thể tưởng tượng ra được hôn nhân của bọn họ bi kịch đến mức nào. Anh ta quá lạnh lùng, không hề hiểu được cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc. Anh ta không thương cô, cũng không để ý tới cảm nhận của cô. Anh ta không giống Thời Thạch, anh Thạch từ trước tới giờ đều sẽ không ép cô làm chuyện mình không thích. Thời Thạch rất tôn trọng cô, chỉ cần cô nói không thì anh ấy sẽ dừng lại. Cho tới nay bọn họ cũng chưa từng vượt qua khỏi đường ranh. “Lục Kiến Nghi, anh không phải là kiểu tôi thích.”
chồng độc tài cưỡng hôn tôi