mau buông ra tôi là chị dâu của cậu, Phim sex mau buông ra tôi là chị dâu của cậu hay nhất 2022 dành cho người lớn, xem phim sex mau buông ra tôi là chị dâu của cậu dâm dục hot nhất hiện nay.
Mẹ tôi trả chị dâu về nhờ dạy lại, sáng ra ông thông gia đăng ảnh bà tức muốn ngất. "Bà cứ yên tâm đi về, tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại con gái đàng hoàng", nghe ông thông gia nói thấu tình đạt lý, mẹ tôi thầm yên tâm. May là chồng tôi thương mẹ, cũng đồng ý
Câu cửa miệng của mẹ chồng tôi là "Thôi con đừng động vào nữa, mẹ ngứa mắt. Ra ngồi nghỉ ngơi hoặc làm cái khác đi!". Lại nói, thi thoảng vợ chồng tôi cũng đề cập qua chuyện muốn bố mẹ chồng giúp đỡ về tài chính để có thể mau chóng ra ở riêng.
:chọn người" đã giúp chúng tôi mau chóng tìm ra nguyên nhân và hướng giải quyết vụ việc làm đau đầu cơ quan cấp trên. Tôi được anh mời đến nhà chơi, ra mở cửa đón tôi là vợ anh, chị không đẹp lắm nhưng đoan trnag, thỳ mị.
Chương 14: Ra ngoài. Chương 15: Tình huống bất ngờ. Chương 16: Gia pháp. Chương 17: Thất thân. Chương 18: Nồng nhiệt. Chương 19: Căn biệt thự ngoại thành. Chương 20: Lời nói gây tổn thương. Chương 21: Lạc Phong. Chương 22: Xích mích.
Nguồn tin trên Mirror cho hay Romeo Beckham đóng vai trò như trung gian hòa giải mâu thuẫn giữa gia đình và chị dâu. Chàng trai 20 tuổi nói chuyện điện thoại với anh trai vào buổi sáng, chiều và tối để hàn gắn rạn nứt hai bên. "Hai gia đình căng thẳng và Brooklyn bị giằng xé ở
Tuần vừa rồi là đám cưới của chị dâu, hai mẹ con tôi đã đến tham dự. Mẹ tôi tặng chị dâu một cây vàng, thế nhưng lúc tiễn chúng tôi, chị đã mang biếu lại số vàng đó. Chị bảo mẹ già rồi cần có tiền để dưỡng già, chị còn trẻ còn làm ra được tiền. Nhưng
BẠN ĐANG ĐỌC [Full] Mau buông ra, tôi là chị dâu của cậu Romance. Thể loại:1 nam 1 nữ, sạch, sủng, sắc, ngược. Lưu ý: Có gì thắc mắc hoặc đóng góp ý kiến xin mời các nàng bình luận tại truyện, vì một số lí do nên nhắn tin ta không trả lời được.
Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Đường Duật Hành tiến từng bước về phía cô, Khương Gia Hy theo phản xạ lùi ra sau, đến khi người cô chạm vào tấm kính lạnh lẽo thì cô mới dừng lại.\- 'Đường Duật Hành\, cậu hãy mau bước ra ngoài\.\.\.' Cô cố gắng giữ giọng nói mình bình tĩnh\.Đường Duật Hành nắm lấy cổ tay cô, dùng lực kéo cả thân người cô ngã vào lòng mình. Trong phút chốc cả người cô gần anh trong gang tấc.\- 'Chị không nên gội đầu vào ban đêm\, không tốt cho sức khỏe\.'Khương Gia Hy bất ngờ ngước mắt lên nhìn cậu, cậu vừa mới nói gì? Là đang lo lắng cho cô sao?Bàn tay cậu di chuyển đến hông cô, cả người cô đơ lại, tay cậu nóng quá, nóng đến nổi có thể thiêu đốt cả người cô. Khương Gia Hy lúc này muốn nói gì đó nhưng lại không thể, bàn tay cậu như có dòng điện vậy, cô thật hận bản thân mình.\- 'Đừng\.\.\.' Cô lấy lại lí trí đẩy cậu ra khi bàn tay cậu phạm thượng mò xuống mông cô\.Đường Duật Hành khẽ nhíu mày vì hành động của cô, cậu càng ép sát cô vào người mình. Khương Gia Hy nghĩ tới họ chỉ cách thế giới ngoài kia một cánh cửa, bất kể lúc nào Đường Gia Huy hay một ai đó cũng có thể bước vào thì cô lại càng lo sợ, càng cố gắng đẩy cậu ra.\- 'Yên lặng nào\.' Cậu lên tiếng\, giọng điệu xen chút khó chịu\, cao hơn hết là ra lệnh\.Khương Gia Hy dừng lại, cô nhìn vào đôi mắt đang âm u của cậu thì vội ngoảnh đi nơi khác, cô tủi thân đến mức rơi nước mắt, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống sàn Duật Hành nâng cằm cô quay sang nhìn mình 'Là phụ nữ đừng bao giờ dùng nước mắt để giải quyết mọi chuyện.'\- 'Tôi cũng không muốn dùng nước mắt để giải quyết mọi chuyện\, nhưng xin cậu hãy dừng lại\, tôi là chị dâu cậu\, chúng ta như vậy\.\.\.'Đường Duật Hành ngắt lời 'Tôi đã làm gì quá đáng với chị sao?'Khương Gia Hy cụp mắt xuống, hình như cô đang ảo tưởng, bỗng chốc cả khuôn mặt cô ửng hồng lên. Đường Duật Hành khẽ cười, cầm lấy chiếc khăn trên tay cô.\- 'Ngồi xuống đây\, đừng để bị ốm\.' Cậu ra lệnh cho cô ngồi xuống chiếc ghế trước bàn trang điểm\.Cậu nhẹ nhàng dùng chiếc khăn lau đi mái tóc ướt nhẹp của cô, từng cử chỉ nhẹ nhàng như thể sợ làm cô đau. Khương Gia Hy chăm chú nhìn cậu qua tấm gương, trái tim cô khẽ loạn Duật Hành cầm lấy chiếc máy sấy rồi bật lên, tiếng máy sấy tóc làm cho không khí yên tĩnh bị đánh bay đi, mái tóc cô khẽ bay lúc sau...'Cốc...cốc...cốc..' Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng gõ, là Đường Gia Huy, anh ta đã nói chuyện cùng ông Đường xong. Khương Gia Hy giật mình, cô nhìn Đường Duật khẽ nhíu mày vì nhìn rõ sự lo lắng trong đôi mắt cô, nhưng cậu vẫn từ tốn sấy nốt chỗ tóc chưa khô.'Cốc...cốc...cốc..' Tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, lần này dồn dập hơn lần trước, có lẽ anh ta đang khó Gia Hy càng khẩn trương, đến cuối cùng cũng đã xong, cậu tắt chiếc máy sấy rồi đặt xuống bàn.\- 'Chị ra mở cửa đi\.' Cậu đút hai tay vô túi quần rồi từ tốn nói\.Khương Gia Hy nhìn cậu bằng đôi mắt ngạc nhiên, ra mở cửa như thế này sao? Cậu không có ý định tránh mặt đi sao? Nếu mở cửa ra gặp Đường Gia Huy cô sẽ biết ăn nói thế nào đây?\- 'Khương Gia Hy\, cô đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi sao? Mở cửa\.' Giọng anh đang rất tức giận\.Bàn tay cô đặt lên khóa cửa, Khương Gia Hy quay đầu lại nhìn cậu, nhưng cậu vẫn bình thản đứng cùng cô quyết định mở cửa ra, cô nhắm mắt lại như để chờ đợi cuồng phong kéo đến. Hàng ngàn cảnh tượng tiếp theo cô đều nghĩ trong tất cả lại ngược lại như cô nghĩ...\- 'Khương Gia Hy\, cô thích ngáng đường người khác như vậy sao?' Giọng nói đầy khó chịu của Đường Gia Huy vang lên\.Khương Gia Hy mở mắt ra nhìn lại phía sau, cô ngạc nhiên và khó hiểu, cậu đi đâu rồi?Đường Gia Huy cau mày bước qua cô đi về phía phòng tắm, Khương Gia Hy nhìn xung quanh tìm kiếm hình dáng người thanh niên đó, nhưng dù là một sợi tóc cũng chẳng nhìn về chiếc rèm cửa đang dập dờn, rồi cánh cửa sổ đang mở ra chưa kịp đóng, chả nhẽ...Cậu nhảy qua cửa sổ này sao? Cô đi ra ngoài ban công nhìn xuống dưới, đây là lầu hai, nhảy xuống dưới đó thì không thể lành lặn được.\- 'Khương Gia Hy\, nếu cô muốn hóng gió thì đóng cửa lại ròi một mình đứng ngoài đó\, tốt nhất nên đóng cửa lại\.' Giọng nói chứa đầy khó chịu của Đường Gia Huy pát ra\.Cô nhìn xuống bên dưới đang tối đen như mực một lần nữa rồi đi vào, đóng cửa sẵn tiện kéo rèm dưới, sau bụi hoa, một bóng dáng của người thanh niên xuất hiện, cậu chính là Đường Duật Hành. Cậu khẽ phủi chiếc áo của mình, lâu rồi không luyện 'công phu', đúng là có xuống nhảy từ lầu hai thôi cũng bị trày da ở phía cánh tay, đúng là tự mình rước tai đi vào nhà, xuống phòng bếp tìm đồ để xử lí vết thương. Lúc này gặp quản gia Trần đang uống nước.\- 'Nhị thiếu gia\, cậu làm sao thế?' Giọng bà ấy có chút lo lắng\.Đường Duật Hành cười nhạt 'Cháu không cẩn thận bị té, bác tìm giúp cháu dụng cụ băng bó vết thương.'\- 'Được cậu đợi tôi một lát nhé\.' Quản gia Trần đi về phía tủ lấy bông và thuốc đến\.Lúc này Khương Gia Hy từ trên lầu đi xuống để uống nước, nhìn thấy cậu và quản gia đang ở đó cô liền quay người bước 'Đại phu nhân\, cô cần gì sao?' Quản gia Trần thấy cô định đi lên thì khó hiểu hỏi\.Khương Gia Hy cắn môi, cô xoay người lại 'Bác Trần.'\- 'Quản gia Trần\, bà chủ cho gọi người ạ\.' Một cô hầu gái đi xuống nói\.Quản gia Trần gật đầu 'Cô mau bưng thuốc này lên đi, tôi sẽ lên ngay.'Người hầu gái bưng tô thuốc đã sắc sẵn đi lên phòng, quản gia Trần cười.\- 'Đại phu nhân\, phiền cô xử lí vết thương cho nhị thiếu gia giúp tôi\, cậu ấy bị thương ở tay phải không thể tự làm được\, cũng khuya\, người làm trong nhà đều đi ngủ\.'Khương Gia Hy đơ người, cậu bị thương sao?
Tiểu Ngạn càng vùng vẫy thì nước vào miệng càng nhiều, cô đã ướt như chuột lột, người lại càng ngày càng chìm xuống, mạnh mồm vậy chứ thật ra cô vẫn còn muốn sống lắm. Cô còn chưa được biết cảm giác cùng một người đàn ông như thế nào, chưa được đi du lịch, còn chưa ăn hết đồ ăn ngon, chưa làm rất nhiều. Không thể chết Vỹ ung dung đứng trên bờ nhìn xuống, Tiểu Ngạn đành chịu thua, cô mếu máo, giọng đầy nỉ non.\- 'Tôi sai rồi\.\.\.hức\.\.ở dưới lạnh lắm\.\.' Hai chân quơ loạn xạ để mình được nổi lên hít không khí\.Trần Vỹ thu lại nụ cười đắc ý 'Là em không ngoan..' Nói rồi anh ta nhảy xuống cùng 'Dù sao cả ngày cũng chưa tắm, tắm sạch một chút, lát tôi còn hảo hảo yêu thương em.'Bàn tay anh ta càn rỡ xoa mông cô, Tiểu Ngạn nhíu mày, muốn cho anh ta một cước vào hạ bộ, nhưng nhớ ra mình đang bị trói, nếu anh ta tức giận thả cô ở đây, ngày mai cô sẽ chỉ còn là không khí, không được, không được, phải kiềm Duật Hành khóa trái cửa lại rồi thả cô xuống chiếc giường rộng lớn của mình, cơ thể mảnh khảnh của cô tưng lên rồi hạ xuống, Khương Gia Hy cố ổn định cơ thể.\- 'Cậu định làm gì\.\.?' Cô lùi ra sau\, gương mặt đầy cảnh giác\.Đường Duật Hành cởi một chiếc cúc đầu tiên của áo mình 'Chị biết rồi còn hỏi.'Khương Gia Hy lùi ra sau 'Không được.' Cậu đã có người phụ nữ trong lòng, tại sao còn đụng vào cô, đụng vào người phụ nữ khác, cô thấy rất khó chịu về điều này.\- 'Đừng\.\.' Cậu nằm đè lên cơ thể cô\, môi ngấu nghiến hôn lên đôi môi cô\, Khương Gia Hy không thở được\, cố gắng vùng vẫy\.Cậu ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô 'Tôi sẽ xem như những lời vừa rồi của chị là nhất thời.'\- 'Dừng lại\.\.\.cậu đừng quá đáng thêm\.\.\.'Đường Duật Hành ngang tàng hôn lên cổ cô, Khương Gia Hy khó chịu vì mùi rượu và thuốc lá trên cơ thể cậu. Nhưng cô chợt cảm thấy có gì đó lạnh lạnh trên cổ mắt mở to hết cỡ, là máu, cậu bị chảy máu Duật Hành bụm chặt lấy mũi mình, bước xuống giường đi vào phòng tắm, những giọt máu đỏ tươi rớt xuống drap giường, rớt xuống sàn nhà. Khương Gia Hy vội định thần, chạy theo Duật Hành cúi đầu lấy nước rửa sạch máu ở tay và mũi.\- 'Cậu\.\.không sao chứ?' Khương Gia Hy đứng ngay bên cạnh cậu\, gương mặt đầy lo lắng\, phải\, cô thực sự đang rất lo cho cậu\, nhưng chẳng hiểu vì sao lại lo đến vậy\.Đường Duật Hành tắt vòi nước, rút chiếc khăn lau sạch mặt, Khương Gia Hy thấy cậu không trả lời thì khẽ cắn lấy một chiếc khăn khác rồi nhúng vào nước.\- 'A' Khương Gia Hy bất ngờ la lên một tiếng\, cô bị cậu bế ngồi lên bệ rửa mặt\, tiếp theo cậu dùng khăn lau sạch máu trên cỏ cô\.Khương Gia Hy hơi lúng túng vì hành động của cậu, không yên tâm lắn nên cô nắm lấy áo bên hông cậu, Đường Duật Hành vẫn bình thản.\- 'Vừa rồi\.\.\.cậu chảy nhiều máu như vậy\.\.\.' Cô khẽ nói\.Đường Duật Hành hờ hững trả lời 'Trời mùa khô, chảy máu mũi là chuyện bình thường.'Năm nào vào thời điểm này cậu cũng bị chảy máu mũi, còn thêm cả uống rượu và hút thuốc, chỉ là lần này chảy nhiều hơn.\- 'Xuống\.' Cậu đặt chiếc khăn xuống bên cạnh\, miệng nói mỗi một từ\.Khương Gia Hy nhìn xuống dưới, cô hơi thấp nên xuống khó khăn, cậu liền ôm lấy một bên hông cô rồi ôm xuống.\- 'Cậu đừng uống rượu nữa\.\.\.hút thuốc cũng chẳng tốt cho sức khỏe\.' Cô nhìn vào tấm lưng to lớn của cậu\, không kìm được nhắc nhở\.Đường Duật Hành tắt vòi nước, quay lại nhìn cô, ánh mắt quét từ trên xuống rồi đi ra ngoài. Khương Gia Hy bước Duật Hành ngồi xuống ghế sofa, ngửa đầu ra sau, hai mắt hơi nhắm lại 'Cũng muộn rồi, chị về nghỉ ngơi đi.'Khương Gia Hy định bước đi thì thấy tay cậu đang xoa hai bên thái dương, cô thấy có chút xót 'Cậu bị đau đầu sao?'Đường Duật Hành tưởng cô đi rồi, nhưng không ngờ...Cậu không nói gì, thả lỏng tay xuống, hai mắt tiếp tục nhắm lại.\- 'Lại đây\.' Thấy cô đứng mãi\, cậu mở mắt ra\, giọng nói như ra lệnh\.Khương Gia Hy bước về phía cậu, Đường Duật Hành kéo cô ngồi lên đùi mình, Khương Gia Hy giật mình khẽ cựa người, cậu nói 'Xoa ở đây một chút, hơi đau.'Cậu giờ như một đứa trẻ thích làm nũng, hai mắt cứ nhăm lại, giọng nói dịu hơn rất nhiều. Cô đưa hai tay xoa hai bên thái dương cho cậu, ánh mắt quan sát từng góc cạnh trên gương mặt tuấn tú cùng họ vẫn ở chung một chỗ, vạch rõ đến đâu thì càng mờ ám đến đây. Cánh tay cậu xiết chặt lấy eo cô, hàng lông mày từ từ dãn ra, hơi thở đều đặn hôm sau...Biệt thự của Trần Vỹ, anh ta bị những ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào thì khó chịu động đậy hàng lông mi dày rồi mở mắt ra, chiếc chăn che đi một phần cơ thể vạm vỡ đầy dấu sang bên cạnh, chỗ đã trống từ lúc nào. Anh ta cầm lấy chiếc áo choàng, mặc vào rồi bước xuống giường đi vào phòng có ai, bên ngoài cũng không có ai. Người phụ nữ kia đi đâu rồi, đêm qua thật như một giấc mơ, nếu không có vết máu trên giường kia thì anh đã nghĩ đó là một giấc mơ rồi.\- 'Người phụ nữ kia đi đâu rồi?' Anh bước xuống nhà\, hỏi người giúp việc\.Một người cúi đầu 'Thiếu gia, sáng nay tiểu thư ấy đã rời đi...cô ấy còn..còn..còn...'\- 'Làm gì?' Trần Vỹ nhíu mày vì sự ấp úng của cô ta\.Người giúp việc nói 'Cô ấy đã lấy con sư tử bằng đá quý đi rồi ạ, chúng tôi có ngăn nhưng...'Khá lắm, Tiểu Ngạn, đấy chính là vật mà anh ta quý nhất, vì đã thằng được cả trăm người trong buổi đấu lại anh ta có một đêm tuyệt vời. Anh ta cũng không ngại, biết đâu họ vẫn còn gặp nhau.
Khương Gia Hy lau nước mắt, vừa rồi suýt chút nửa cô đã thất thân với người đàn ông không phải chồng mình vào chính đêm tân thanh niên đó là ai? Tại sao lại to gan như vậy?\- 'Đại thiếu gia\, đây là phòng của thiếu phu nhân\, mời cậu vào\.' Bên ngoài truyền vào tiếng nói của một người giúp việc\.Đại thiếu gia? Phải rồi, đây mới chính là chồng lòng vừa lo sợ vừa hớt hãi.'Cạch' Tiếng cánh cửa đóng lại, người đàn ông bước dần về phía cô, ánh mắt đầy chán ghét nhìn cô. Anh ta đưa tay rút chiếc khăn rồi ném xuống đất.\- 'Cút ra ngoài\.' Người đàn ông đó chính là Đường Gia Huy\, đại thiếu gia của Đường gia\.Khương Gia Hy đưa đôi mắt khó hiểu nhìn anh ta, thái độ đó là đang khinh rẻ cô sao? Cô cười lạnh, cũng tốt lắm, nếu đã như vậy thì xem ra cô sống cũng yên ổn hơn sao cô cũng không muốn ngủ cùng người đàn ông này. Khương Gia Hy nhìn xung quanh, bên đó có một chiếc ghế sofa dài, có lẽ ngủ ở đó cũng thoải mái hơn ở Khương Gia Hy nới lỏng chiếc cravat 'Cô chính là Khương Gia Hy sao? Hừ, loại phụ nữ bỉ ổi, vô liêm sỉ, cô đừng nghỉ ở đây sẽ được sống yên ổn.'Khương Gia Hy cười lạnh, cô bước vào phòng tắm, phía sau lưng tiếp tục vang lên giọng nói 'Đừng nghĩ cô có giá đến mức có thể cứu Khương thị, cô vốn chẳng có tí giá trị nào.'Khương Gia Hy quay người lại 'Đại thiếu gia, đây là lần đầu chúng ta gặp nhau, tôi chưa biết anh, anh cũng chưa biết tôi, mong anh giữ lễ độ, đừng xem thường người khác như vậy.'Đường Gia Huy cười lạnh, vứt chiếc áo khoác sang một bên rồi nằm xuống giường, cả ngày làm việc đã quá mệt, anh ta không muốn so đo cùng loại phụ nữ hám tiền Gia Hy hít thở sâu, cô đóng cánh cửa phòng tắm lại, đứng dựa người vào tường, nước mắt không tự chủ mà rơi Khương gia cô chưa được một ngày yên ổn gì, bây giờ bị gả đi cũng chẳng có cuộc sống sung sướng. Một cái đám cưới bình thường cũng không có, bây giờ đến người chồng kia cũng có quyền khi dễ ngồi bệt xuống sàn, co người lại, khóc thút thít, khóc đến nỗi hai mắt đỏ lên, nhưng nhớ lại mọi chuyện cô phải trải qua thì cô chẳng thể nín khẽ cười, đây là đêm tân hôn của cô sao?Sáng hôm sau...Trời chỉ mới lờ mờ sáng, Khương Gia Hy đã thức giấc, cô mở mắt ra phát hiện cả đêm qua mình ngủ trong phòng tắm, ngay cả quần áo cưới cũng chưa thay. Khương Gia Hy chọn một bộ váy dài rồi tắm rửa sơ qua, cô bước ra khỏi phòng, bây giờ chỉ mới sáu giờ sáng.'Cốc...cốc...cốc...' Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng động, Khương Gia Hy đi ra mở cửa. Bên ngoài là quản gia Trần, người mà tối qua đã đến đón cô.\- 'Bác Trần\.' Cô khẽ cúi đầu chào hỏi\.Quản gia Trần nhìn vào bên trong, thấy Đường Gia Huy vẫn đang ngủ thì khẽ gật đầu 'Tôi cứ nghĩ làm phiền đến phu nhân, nhưng cũng thật may mắn...'\- 'Mời cô xuống đây cùng tôi\, bà chủ đang chờ cô\.'Khương Gia Hy gật đầu, cũng may cô dậy sớm, nếu không sẽ mất mặt mà chết mất. Cô đi theo sau quản gia Trần, họ bước qua vườn hoa hồng, vừa đi cô vừa lẳng lặng quan sát, biệt thự vào ban ngày khác hẳn đêm qua, nhưng tại sao lại phải đi qua vườn hoa nhìn xung quanh, người đàn ông bí ẩn tối qua liệu có gặp lại lần nữa không? Cô mong là không, vì cô rất sợ, họ tối qua chẳng khác nào là vụng qua khỏi vườn hoa xuất hiện một căn phòng lớn nằm tách biệt với biệt thự, quản gia Trần đẩy cửa cùng cô bước vào trong 'Bà chủ, tôi đã đưa phu nhân đến rồi.'Khương Gia Hy nhìn về phía người phụ nữ đang quỳ trước những bài vị, thì ra đây là phòng thờ tổ tiên Đường gia, cô vội cúi đầu 'Mẹ.'Người kia đứng dậy quay lại nhìn cô, bà tên là Lâm Thiên Ngân, bà chủ của Đường gia. Bà ta quan sát cô vài giây rồi gật đầu 'Mau vái lạy tổ tiên đi, đáng lẽ chuyện này phải làm đêm qua, nhưng đêm qua muộn rồi nên không làm.'Khương Gia Hy rụt rè tiến về phía trước, cô quỳ xuống cái đệm hình tròn rồi nhận từ quản gia Trần ba nén khi vái lạy cô liền đứng dậy, bà Lâm nói 'Ở Đường gia rất nhiều phép tắc, phận làm dâu phải nắm chắc chắn hết mọi quy tắc, nếu vi phạm thì dù là ai cũng sẽ bị xử phạt nghiêm khắc.'\- 'Ngày trước ta không quan tâm con làm gì\, quen với ai\, nhưng bây giờ vào đây rồi thì phải ở nhà chăm lo cho gia đình\, nhanh chóng sinh con\.'Khương Gia Hy khẽ cắn môi, nhưng cô là một người rất yêu thích công việc, lại nói năm xưa rất khó khăn cô mới có thể trở thành một nhà báo.\- 'Ta biết con định nói gì\, đừng lằng nhằng nữa\. Quản gia\, lát nữa đưa cho Đại phu nhân quy tắc trong Đường gia\.'Quản gia Trần gật đầu 'Vâng, bà chủ.'Bà Lâm không nói gì nữa, chấp tay lại vái những bài vị đó rồi uy nghiêm đi ra ngoài. Trước khi đi khuất bà còn nói một câu.\- 'Quản gia\, nhớ việc tôi đã dặn\, lát nữa lên phòng khách\.'Quản gia Trần cúi đầu 'Vâng, bà chủ.'Khướng Gia Hy nhìn theo bóng lưng của bà, thở dài một hơi. Ngày trước đã không tự do, bây giờ gả vào đây thì hoàn toàn không có tự giờ sáng, tại phòng khách của Đường gia...Ông Đường và bà Lâm ngồi ở chiếc ghế lớn, bên cạnh là Đường Gia Huy và Khương Gia Hy . Từ trên lầu, quản gia Trần ôm một chiếc chăn màu trắng Gia Hy cau mày, hình như không phải là chăn mà là drap giường, họa tiết đó...Cô nhớ không nhầm thì chiếc drap giường đó là của phòng tân hôn đêm qua. Khương Gia Hy không dám thở qua cô và anh ta thậm chí còn không ngủ chung trên một chiếc giường thì làm sao có thể có vết máu ngờ mẹ chồng cô là người cỗ hũ như vậy.\- 'Thế nào?' Bà Lâm hỏi quản gia\.Quản gia Trần cúi đầu 'Bà chủ, trên đây có vết máu, bây giờ để tôi mang xuống đi giặt.'Khương Gia Hy khó hiểu, vết máu? Sao lại có vết máu được? Lẽ nào anh ta tự tạo ra sao?Bà Lâm gật đầu hài lòng 'Được rồi, mau lên gọi nhị thiếu gia xuống dùng bữa sáng.'\- 'Nhị thiếu gia đã ra ngoài từ sớm thưa bà chủ\.' Quản gia Trần nói\.Bà Lâm nhìn ông Đường 'Còn gì là phép tắc nữa.'\- 'Không phải từ trước đến giờ nó luôn không dùng bữa sáng ở nhà sao?' Ông Đường đặt tờ báo xuống\, nói\.Bà Lâm cau mày 'Nhưng hôm nay Đường gia thêm một người, chưa có dịp ra mắt.'Khương Gia Hy cười khổ, chưa có dịp ra mắt? Nhìn xem, có người phụ nữ nào bất hạnh như cô không? Về nhà chồng mà chưa có dịp ra rồi cô khẽ khựng người lại, thì ra ngoài đại thiếu gia còn có nhị thiếu gia, vậy người thanh niên tối qua?Người thanh niên tối qua là nhị thiếu gia hay tam thiếu gia, hay là một người nào là ai không quan trọng, quan trọng là phải giấu chuyện đêm qua, nếu để mẹ chồng cô biết được...Khương Gia Hy khẽ rùng mình, Đường gia thật nhiều chuyện khó hiểu. Cô nghĩ những ngày tháng tới có lẽ sẽ là địa ngục đối với cô.
Đường Duật Hành đóng cánh cửa phòng của mình lại, Thụy Nhan đã nhanh chân chạy vào trong, cô nhìn cậu cười như mình mới làm được điều gì đó rất vinh quang.\- 'Phòng anh vẫn như thế\, không có gì thay đổi cả\.' Cô nhìn xung quanh rồi nói\.Đường Duật Hành nới lỏng chiếc cravat 'Nam nữ ở chung một phòng sẽ không hay, bây giờ chúng ta đều đã lớn...em xem rồi nhanh chóng đi ra ngoài.' Nói rồi cậu bước thẳng vào phòng Nhan cười 'Em không lo thì anh lo gì chứ?'Cậu bật vòi nước lạnh lên, dòng nước xối từ trên đỉnh đầu xối xuống, mái tóc nhanh chóng bị ướt nhẹp, những giọt nước đọng lại trên từng cơ ngực, cơ bụng của cậu, hai tay vuốt nước từ mặt lên đến giờ Thụy Nhan trở về chỉ khiến mọi việc trở nên rối tung, cuộc họp Hội đồng quản trị sắp tới họ chưa chắc đã giúp được gì cho Nhan mở tủ quần áo ra xem rồi sờ lên từng chiếc áo, từng chiếc cravat, khẽ mĩm cười, anh vẫn vậy, từ trước đến giờ chỉ có sơ mi một màu trắng, cravat tối đến chiếc tủ bên cạnh, cô hơi hốt hoảng khi một hộp quà rơi xuống đất, Thụy Nhan cúi xuống nhặt lên, nhìn địa chỉ được gửi từ Mỹ, đặc biệt đây còn chính là chữ viết của cô. Cô nhìn vào trong tủ, cả một tủ đều là những hộp quà trước đây cô cẩn thận gói gửi về cho anh, anh không mở ra xem sao?'Cạch' Cánh cửa phòng tắm mở ra, Đường Duật Hành mặc một chiếc áo choàng tắm, chiếc dây ở bên hông cột lại lỏng lẻo, mái tóc không còn nước đọng nhưng vẫn bị ướt, trông anh lúc này thật quyến Nhan ngây ngốc nhìn cậu, quên cả bản thân định hỏi gì. Đường Duật Hành nhìn hộp quà trên tay cô, khẽ nhíu mày.\- 'Em làm cái gì vậy?'Thụy Nhan cúi đầu xuống, hai má khẽ đỏ lên 'Ai bắt anh mặc như thế cơ chứ?' Rồi cô ta ngẩng đầu lên, giọng oán trách 'Sao anh không mở ra xem, anh chê chúng sao?'Đường Duật Hành cầm lấy gói thuốc lá rồi lấy ra một điếu 'Tôi không có thời gian mở ra xem...'\- 'Không sao\, anh cất ở trong tủ như vậy cũng được\, ít nhất anh vẫn giữ nó bên mình\.' Cô ta nói một câu liền xóa sạch tội của cậu\, cũng như an ủi bản thân mình\.Đường Duật Hành mở cửa sổ đi ra ngoài ban công, miệng phả ra một làn khói trắng, chỉ có thuốc lá bây giờ mới khiến câu bớt đau đầu. Nhìn xuống phía dưới vườn hoa, hàng lông mày khẽ nhíu phụ nữ này bị bệnh sao? Chỉ cần rảnh rỗi liền ra vườn hoa đi dạo, ít nhất cũng phải biết bây giờ sương đang xuống, dễ bị ốm chứ?\- 'Anh đang nhìn gì vậy?' Thụy Nhan đi ra\, nhìn theo ánh mắt của cậu rồi hỏi\. Cô ta nhìn cậu rồi lại nhìn xuống bên dưới\, đó chính là Khương Gia Hy\, vợ của Đường Gia Huy mà\.Trong lòng bỗng nhiên nổi lên tia cắm ghét, Đường Duật Hành đi vào trong, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn rồi bấm một dãy số.\- 'Anh gọi cho ai thế?' Thụy Nhan đi theo vào trong\, hỏi\.Đường Duật Hành chỉ nhíu mày vì tiếng chuông quá lâu vẫn chưa có ai bắt khi nghe thấy giọng cô cùng tiếng gió làu bên đầu dây 'Alo.'\- 'Đi lên phòng đi\.' Cậu dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bằng cẩm thạch\, giọng hơi khàn vì khói thuốc vẫn còn trong cổ họng\.Bên dưới, Khương Gia Hy theo bản năng nhìn lên phòng của cậu, Thụy Nhan đang đóng cánh cửa bằng kính lại, bàn tay cô khẽ nắm chắc chiếc điện thoại, hai người họ đang ở cùng nhau sao?Ở cùng vị hôn thê còn quan tâm đến cô làm gì chứ? Muốn cô trở thành một kẻ phạm tội tiểu tam nữa sao? Khương Gia Hy lạnh lùng nói 'Cậu không có quyền gì để ép buộc tôi cả. Vị hôn thê của cậu cũng đã trở về, tôi xin cậu, từ giờ buông tha cho tôi đi, chuyện chúng ta nếu để nói người biết sẽ không hay. Để anh hai cậu biết cũng sẽ không hay.' Những lời cuối cùng cô càng kiên quyết phải vạch rõ mối quan hệ này một lần nữa, ai cũng có cuộc sống riêng, cô không làm phiền họ thì xin họ cũng đừng làm phiền cô.\- 'Chị nói lại lần nữa\.' Đường Duật Hành nghiến răng nói\.Thụy Nhan bên cạnh khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt đó, giọng điệu đó, có lẽ là anh đang tức giận, nhưng tức giận vì chuyện gì.\- 'Nói một ngàn lần\, vạn lần tôi vẫn nói như vậy\. Xin cậu\.\.\.tôi đã quá mệt mỏi rồi\.\.\.' Giọng cô nhỏ dần\, sau đó là tiếng gió 'ù ù' không ngừng\, cuối cùng là những tiếng 'tút\.\.\.tút\.\.'Gân trên bàn tay cậu nổi càng rõ, rất được.\- 'Duật Hành\.\.\.' Thụy Nhan định nói gì đó thì điện thoại trong túi reo lên\, cô ta đành nghe máy 'Mẹ\, con nghe ạ\.'\- 'Không định về sao? Ta và cha con đang đợi ở dưới xe đây\, muộn rồi\, hai đứa vẫn còn nhiều thời gian mà\.' Mẹ cô nói\.Thụy Nhan nhìn cậu rồi lễ phép nói 'Vâng, con xuống ngay đây ạ.' Cô ta tắt máy rồi nhìn cậu, cười 'Đến giờ em phải về rồi, bữa khác sẽ lại đến chơi, anh nhớ đi ngủ sớm đi...chuyện vừa rồi em coi như chả thấy gì đâu.'Đường Duật Hành im lặng, gương mặt nghiêm chỉnh nhìn ra bên ngoài cửa sổ xuyên qua tấm kính. Thụy Nhan cắn môi rồi rời đi, mấy năm không gặp, tình cảm có thật là đã phai nhạt đi, nhưng cô chắc chắn sẽ không để điều đó xảy Duật Hành là của cô, mãi mãi sẽ là của cô đi rồi, cậu liền đi ra khỏi phòng, trong lòng phừng phừng lửa giận vì câu nói vừa rồi của Khương Gia Hy, bước chân càng nhanh càng dứt khoát đi xuống vườn hoa.\- 'Duật Hành\, con lên thư phòng đi\, ta có chuyện muốn nói với con và Gia Huy\.' Lúc này mẹ cả cậu gọi lại\, giọng nghiêm túc\.Hàng lồng mày chau lại 'Lên thay quần áo đi đã.'
Tiểu Ngạn quay người lại, lùi ra phía sau 'Anh từ giờ không được làm phiền tôi nữa. Số tiền đó tôi đã chuyển lại tài khoản của anh, anh không có tư cách gì bắt tôi phải dùng thân mình để trả cả.'\- 'Em hôm nay ăn phải thứ gì linh tinh sao?' Trần Vỹ nhíu mày\, anh thực ra chưa say đâu\, vẫn hiểu cô đang nói gì\.Tiểu Ngạn nắm chặt lấy tay mình 'Anh không được bám theo tôi nữa, tôi chắc chắn sẽ kiện anh.'\- 'Đứng lại ngay đó\.' Trần Vỹ cố tỉnh táo đứng dậy\, tiểu nha đầu này hôm nay bị cái gì thế?Tiểu Ngạn lùi ra sau 'Tôi đã chịu đựng hết nổi rồi, anh mà còn làm phiền tôi thì tôi không khách sáo với anh đâu.'Tiểu Ngạn cô cũng cần có hạnh phúc riêng của mình, nhưng không phải là mối quan hệ này, nói trắng ra thì cô và Trần Vỹ chỉ là quan hệ thể xác, không chút gì vững chắc, cô không thể chịu đựng được tay bị anh ta nắm lấy, Tiểu Ngạn khẽ giằng ra 'Anh làm gì vậy? Mau buông tôi ra.'\- 'Buông để em chạy mất sao?' Anh ta không vui hỏi\.Tiểu Ngạn cúi đầu cắn mạnh lên tay anh, Trần Vỹ nhíu mày, 'A...đau...thả...em là chó con sao?'\- 'Anh mà còn đụng vào tôi nữa là tôi cắn nát thứ đó của anh\.' Cô tức giận nói\.Trần Vỹ cười 'Thật đấy à? Vậy về nhà anh cho em cắn nhé!.'\- 'Cút\.' Cô nghiến răng nói\.Trần Vỹ cúi người vác cô lên vai 'Em hành hạ tôi đủ rồi, đêm nay tôi sẽ không khách sáo nữa đâu.'\- 'Khốn kiếp\.\.\.thả ra\, anh đi cho đàng hoàng\.\.\.anh đang say đấy\.\.\.này\.\.\.'Trần Vỹ nghiêm túc nói 'Tôi trước giờ chưa biết mùi say rượu, đến giờ chỉ mới say em, không cần lo lắng.'Khách sạn...Joy Lia đi bên cạnh Đường Gia Huy đang say mèm được nhân viên khách sạn đỡ, vừa rồi cô định lên nói chuyện cùng Gia Hy nhưng thấy Đường Gia Huy đã say nên cô đã đến đỡ lấy anh.\- 'Phiền anh đưa anh ấy vào trong phòng giúp tôi\.' Cô nói\.Người nhân viên gật đầu rồi đi vào, thả anh ta nằm xuống giường rồi cúi đầu 'Tiểu thư, cô còn gì căn dặn không ạ?'\- 'Cảm ơn anh nhiều lắm\. Không còn gì\, anh có thể đi rồi\.'Đợi nhân viên đi rồi, Joy Lia mới trèo lên giường cởi giày rồi đồ giúp anh, bất ngờ bàn tay to lớn ấy nắm lấy tay cô rồi anh ta từ từ mở mắt ra.\- 'Tại sao lại là cô?' Anh ta nhíu mày\, mơ màng hỏi\.Joy Lia rút tay ra, khẽ cười 'Không là em chả nhẽ là Khương Gia Hy, giờ cô ấy đang ở cùng Đường Duật Hành rồi.'\- 'Tránh ra\.' Anh ta lùi sang một bên\, chán ghét nói\.Joy Lia thu lại nụ cười, cô nhỏ giọng hỏi 'Anh chán ghét em đến mức vậy sao?'\- 'Hừ\.\.\.loại phụ nữ như cô tôi không phải chán ghét\, mà cực kì chán ghét\.' Anh ta trong men rượu vẫn mơ màng nói ra những lời khiến tim cô đau đến rỉ máu\.Joy Lia cười khổ 'Loại phụ nữ như em? Anh nghĩ em là loại phụ nữ gì? Lẳng lơ hay hám tiền, anh nói đi.'\- 'Câm miệng lại\, không phải lẳng lơ sao? Không phải lẳng lơ thì đêm đó làm sao có thể xảy ra chuyện gì? Không hám tiền thì tại sao không chịu bỏ đứa bé\, bám theo tôi mãi như vậy\.'Joy Lia bước xuống giường 'Phải, anh nói đúng...em lẳng lơ, em hám tiền. Nhưng thật tiếc, em còn chưa lấy gì ở anh nên dù anh có sỉ nhục thế nào em cũng sẽ không đi đâu.'Đường Gia Huy mặc kệ cô, nhíu mày, chìm vào giấc ngủ, đầu óc quay cuồng. Joy Lia đứng lặng người nhìn anh, bỗng nhiên cô thấy đầu mình đau dữ dội, ở mũi lành chạm tay lên đó, cảm nhận được chất lỏng đang chảy ra, cô bước vội vào phòng tắm, bật vòi nước thự của Trần Vỹ, anh ta lái xe vào đường hầm rồi mở cửa bước xuống, thấy Tiểu Ngạn vẫn ngồi yên thì nhíu mày, mở cửa chỗ cô ra 'Em định làm ở đây sao?'\- 'Tôi muốn về nhà\.' Cô nghiến răng nói\.Trần Vỹ nới lỏng cravat 'Ngoan, vào đi, lát tôi sẽ cho em nằm trên.'\- 'Biến thái\, cút đi chỗ khác\, tôi muốn về nhà\.'Trần Vỹ thật hết cách, anh cúi người bế cô lên 'Tiểu nha đầu à tiểu nha đầu, sao em lại ngang bướng như vậy.'\- 'Thả\.\.\.ra\.\.\.'Anh vẫn im lặng bế cô lên phòng, vừa rồi đã tỉnh táo hơn, bây giờ thì hoàn toàn không sao. Cũng may tửu lượng của anh tốt.\- 'A\.\.\.' Anh ném cô xuống giường lớn\, Tiểu Ngạn tức giận ngồi dậy 'Anh không thể nhẹ nhàng hơn à?'\- 'Thế những lần trước em nhẹ nhàng với anh à?'\- 'Tôi như vậy còn không nhẹ nhàng sao?'\- 'Thế vừa rồi anh không nhẹ nhàng sao?'\- 'Anh đừng cứng miệng\.'\- 'Em cũng đừng cứng miệng\.'\- 'Sao anh cứ nói lại lời tôi miết thế?'\- 'Em cũng nhái lời anh mà\.'Tiểu Ngạn tức giận bước xuống 'Tránh ra, tôi không thèm so đo với anh, tôi muốn về nhà.'Trần Vỹ ôm lấy hai bả vai cô rồi đẩy cô nằm xuống giường, tiếp theo cơ thể lớn ấy nằm đè lên cô 'Nhưng anh không muốn em về nhà.'Tiểu Ngạn đơ người, đôi môi nhanh chóng bị tên háo sắc chiếm hữu. Cô nhíu mày, định co gối thì bị hai chân anh kẹp chặt, đã quá rõ bài của cô rồi.\- 'Tại sao tự nhiên lại đòi bỏ đi như vậy?' Trần Vỹ nghiêm túc hỏi\.Tiểu Ngạn đơ người, hai mắt khẽ chớp. Trần Vỹ bóp nhẹ hông cô 'Tại sao?'\- 'Tại tôi thấy mình thiệt thòi\.' Tiểu Ngạn nói\, bắt đầu kể tội 'Đêm hôm đó là vì anh muốn trả thù cho bạn gái của anh mà bắt tôi đến\, sau đó\.\.\.anh\.\.\.và tôi\, nhưng số tiền tôi lấy đi đó cũng chỉ là đền bù\, anh giàu như vậy\, còn chi li tính toán\.'\- 'Sau đó anh bắt tôi làm công cụ thỏa mãn cho anh\, trong khi đó tôi có thể trả được nợ\, là vì anh không lấy\.\.\.giờ tôi không muốn tổn thất nữa\.'Trần Vỹ nhíu mày 'Em tổn thất? Ngực tôi em đã hành hạ đến thâm tím, sức lực của tôi bị em rút cạn, ai là người chịu tổn thất?'\- 'Cả hai\, vì vậy anh mau nhận số tiền đó đi\. Cút ra cho tôi đi\.' Tiểu Ngạn nói\.Trần Vỹ bất ngờ nói ra một câu khiến cô sửng sốt 'Em nghĩ ai cũng có quyền hành hạ anh như em sao? Không phải, chỉ có mình em thôi, là vì Anh Yêu Em.'Một giây...Hai giây...Ba giây...Tiểu Ngạn chớp chớp mắt, chưa tiếp thu được chuyện này, anh ta vừa nói gì thế? Cô nghe sai sao?\- 'Làm gì mà đơ ra đó vậy?' Trần Vỹ thắc mắc hỏi\.Tiểu Ngạn vội chống lại, lùi ra sau 'Khoan đã, tôi quên mất là tên khốn nạn anh đang say. Tránh ra, mai chúng ta nói chuyện?'\- 'Tôi đang say?' Anh hỏi lại\, như nghe được chuyện cười\.Tiểu Ngạn nuốt nước bọt, cô bị gì thế này, không phải mọi khi mạnh miệng lắm sao? Giờ lại cứng họng rồi, cô thật hận bản thân mình lúc này.\- 'Đâu phải anh không biết em muốn gì\, chỉ là anh sợ người em yêu không phải anh\.' Trần Vỹ nói\.Tiểu Ngạn cười gượng, chưa bao giờ cô thấy anh ta nghiêm túc như thế, khẽ đẩy anh ta ra 'Cái đó...mai nói được không? Khuya rồi, tôi muốn về nhà...'Chắc chắn là anh ta say rồi mới như Vỹ càng dừng lực đè cô xuống 'Nhưng em cũng yêu anh đúng không? Anh đẹp trai như vậy cơ mà, là hình mẫu lý tưởng cho phụ nữ...'Tiểu Ngạn cười, rồi sau đó nghiếng răng ken két, co đầu gối.\- 'A\.\.\.Em làm cái gì vậy? Không sợ nó sẽ hỏng sao?' Trần Vỹ lật người nằm sang một bên\, đau đớn nói\.Tiểu Ngạn ngồi dậy 'Ai nói tên khốn nạn nhà anh dám không chịu để tôi về. Đợi đấy, đêm nay tôi cho anh biết tay.'Trần Vỹ đang đau nhưng nghe vậy liền tươi cười nói 'Bài học sao? Anh rất mong...'Tiểu Ngạn đi về phía tủ quần áo lấy ra sợi dây thừng rồi đi đến trói chân tay anh lại 'Được, rất vui khi anh mong chờ nó.'\- 'Này\.\.\.em đi đâu vậy? Tiểu nha đầu\, đứng lại đó\, những lời tôi nói vừa rồi đều là thật lòng\.\.\.em\.\.\.'Tiểu Ngạn quay lại nhìn anh 'Bà đây sẽ không về nữa, tôi còn phải cho anh một bài học cơ mà.'Vài phút sau, Tiểu Ngạn mang một khay đá lên, cô gian tà đi về phía anh. Trần Vỹ lo sợ nói.\- 'Em\.\.\.định làm cái gì?'Tiểu Ngạn cười 'Đây, để em cởi quần áo cho nhé!.' Nói rồi tay cô đặt lên chiếc thắt lưng đắt tiền của anh, rất tự nhiên cởi quần áo của anh những vết tím bầm trên ngực anh mà cô khẽ khựng người lại, chúng là đều do cô làm xấu xí quá, thâm tím như vậy chắc là đau rồi, cô thua lời vừa rồi hoàn toàn đánh trúng tâm lí cô, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cô đâu phải tim sắt mà không có tình cảm với cô dừng lại, anh khẽ nhíu mày. Tiểu Ngạn thở dài, cởi trói cho anh rồi đặt khay đá xuống đất.\- 'Tại sao em không tiếp tục?' Trần Vỹ thấy cô im lặng liền lo lắng hỏi\.Tiểu Ngạn trả lời 'Anh không sợ đau sao?'\- 'Nếu em làm thì anh không sợ\.' Trần Vỹ thành thật nói\, nét mặt tiếp tục cợt nhã\.Tiểu Ngạn khẽ cười 'Tôi không thích làm nữa. Đi ngủ đi, muộn rồi.'\- 'Nhưng anh chưa thích ngủ\.'Tiểu Ngạn nhíu mày 'Thế anh thích gì?'\- 'Thích hoạt động\.' Nói rồi anh đẩy cô nằm xuống giường\, cúi đầu ngậm lấy cánh môi cô\.
mau buông ra tôi là chị dâu của cậu