Bằng tài năng của mình, anh nhanh chóng trở thành chuyên gia xuất sắc trong lĩnh vực tìm kiếm thông tin với mức lương 100.000 USD/năm. Ngoài ra, anh còn một khoản thu nhập đáng kể từ số lượng lớn cổ phiếu. sắc; sung; Tổng Tài Ác Ma Cưng Chiều Vợ Yêu [NGÔN TÌNH] Vợ yêu! Chờ anh với! KyungSoo9402. QUYỂN 1 I EM KHÔNG THOÁT ĐÂU, ĐỪNG TRỐN NỮA I BẤT CHẤP ĐỂ BÊN EM [PARK JIMIN] Tổng tài sủng vợ đến tận trời [ edit ] Tranghtpp2. Mẹ Kế [18+] [Hoàn] BaoTruc120. Yêu Hận. KyungSoo9402. Năm 2010, bộ phim "The King's Speech" của đạo diễn Tom Hooper dựa trên kịch bản của nhà biên kịch David Seidler xuất sắc giành giải Oscar ở hạng mục "Best Picture." Ê kíp làm phim "The King's Speech" trong giây phút nhận giải "Best Picture" tại lễ trao giải Oscar năm 2010. Đây cũng là lần đầu tiên, tôi được đứng chung sân khấu ở hải ngoại với bà". Khi được hỏi "liệu có mượn người thân nổi tiếng để tranh thủ đánh bóng tên tuổi", Amy Lê Anh thẳng thắn trả lời "không". Cô cho biết còn hiếm khi hé lộ danh tính và sử dụng Cánh cửa mở ra, Sở Giai Giai bước vào. Đặt ví lên bàn, cô ấy ngồi xuống, bắt chéo chân trước mặt Lạc Y. - Cô Kiều, lại phiền cô rồi. - Không sao, cô đến đây thăm mẹ tôi là tôi vui rồi. Dù là không thích Giai Giai nhưng cô ấy có thành ý đến thăm mẹ cô nhiều lần Đây là chuyến đi nghỉ đầu tiên của họ kể từ sau cuộc bầu cử tổng thống Pháp hồi cuối tháng 4. Khi ấy, ông Emmanuel đã giành thiến thắng với 58,54% Cao Minh Đạt và Anh Thư lần đầu vào vai vợ chồng trong bộ phim "Hoa thiên điểu". Hoàng Dũng đã sử dụng tiền công để chơi chứng khoán. Sự việc có nguy cơ bại lộ nên hắn vô cùng hoảng sợ. Hắn đã lợi dụng lòng tốt của Nhã Lan, đẩy vợ mình vào vòng lao lý để bản Chương 3: Anh say rồi. Chớ có làm loạn! [18+] Chương 3-2: Anh say rồi. Chớ có làm loạn! [18+] (Tiếp theo) Chương 4: Câm miệng, cô không có quyền lên tiếng [18+] Chương 5: Yêu cầu của Hà Y Mễ; Chương 6: Mọi thứ đều lạ lẫm; Chương 7: Vi Túc Anh - Cô gái Hoa Anh Túc Vay Tiền Nhanh Ggads. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Y đang trên đường cùng Phục Ân gặp đối tác. Ngồi trên xe mà tâm hồn của cô như trên chín tầng mây xanh, chẳng một cảm xúc nào. Đôi tay càng siết chặt tệp hồ sơ khi nhớ về bản tin thời sự tối qua và cả những trang web tin tức trên ET. Mặc dù đã biết trước mọi chuyện nhưng Lạc Y vẫn đau lòng không thôi. Chưa bao giờ mối quan hệ giữa hai người mà cô không suy nghĩ theo tiêu cực. Chỉ mới là anh kết hôn, tin tốt như vậy mà còn được quan tâm đông đảo. Rồi đến khi vỡ lở chuyện này thì sao đây? "Tiếng xấu đồn xa" chẳng thể nào cô có thể thoát khỏi rìu búa của dư luận. Không phải người trong cuộc thì làm sao họ biết đây? Cho là Phục Ân sẽ yêu thương cô nhiều hơn nhưng bên cạnh anh lại có những áp lực lớn đến như vậy, đi đâu cũng bị xỉa xói thì sao mà cô chịu nổi. Phục Ân đảo mắt, như thấu hiểu gì đó, anh lên tiếng trấn an cô. - Thôi nào, từ từ rồi sẽ qua thôi. Lạc Y nhìn anh. Cô không trả lời mà quay sang hướng khác. Cô rất ích kỷ và ngu si. Ngoài cô ra thì chẳng một ai được chạm vào anh. Mặc dù anh đã từng nói sau khi kết hôn sẽ dành cho cô 2/3 thời gian của một ngày. Nhưng sao cô có thể chịu được cảnh lẽ loi một mình còn anh sẽ về ôm ấp vợ tương lai. Chưa bao giờ cô như thế này, ghen tuông và đầy chiếm hữu. Phục Ân làm sao hiểu được những gì ẩn sâu của phụ nữ. Nó phức tạp và rối rắm đến nhường nào. Thấy cô không trả lời mình, anh vươn tay nắm tay cô rồi nói. - Anh vẫn ở đây, ngay cạnh em. Không suy nghĩ linh tinh nữa. Em định gặp khách hàng với tâm trạng như này sao? - Em không sao. Hơi mệt chút Cô rút tay ra. - Lại nói dối? Anh thừa biết em đang nghĩ Phục Ân liếm nhẹ môi dưới. - Không có gì đâu Lạc Y lắc đầu. - Em giận lẫy anh à? Chẳng phải anh đã nói trước rồi sao?- Anh nhíu chặt hai mày như muốn chạm vào nhau. - Uhm...thì anh đã nói Cô chỉ gật gù cho qua chuyện. - Chẳng hiểu phụ nữ nghĩ gì. Anh đã nói rồi đấy thôi. Giờ cứ như anh có lỗi, dụ dỗ em vào Anh nhíu hai mày như sắp chạm vào nhau. - Vậy thì em sai. Bắt đầu mối quan hệ này với anh là em sai. Chấp nhận làm cái bóng phía sau để anh bước cùng người khác cũng là em sai... Em yêu anh và phải chịu nhiều áp lực đến ngạt thở vẫn là do em Lạc Y ôm mặt, khóc oà lên không một điểm dừng. Phục Ân hơi hoảng hốt. Anh không nghĩ chỉ một câu nói nhẹ như vậy cũng khiến cô khóc ngất. Vội vã tắp xe vào lề đường. Anh lấy khăn giấy rồi lau nước mắt cho cô. - Anh xin lỗi, anh không cố ý nói như vậy. - Anh tránh ra đi...hức...em mang phiền phức cho anh. Em đã là gì mà ràng buộc anh. Anh có quyền cưới bất cứ người Cô gạt tay anh ra. - Thôi được rồi, anh không nên nói như thế. Anh biết em phải chịu thiệt thòi rất nhiều. Rồi một ngày nào đó, gần đây thôi...em sẽ là vợ anh. Bây giờ em ngoan ngoãn chờ. Được không bảo bối?- Phục Ân hạ mình, anh biết Lạc Y nhạy cảm như thế cũng do anh mà ra thôi. Lạc Y vẫn khóc, hai hàng nước mắt tuôn xuống như mưa. Hai tay đan vào nhau rồi siết chặt, cô cúi gằm mặt xuống. - Anh cứ tiếp tục những gì đang diễn ra. Hức...xin lỗi nhưng em cần yên tĩnh. Phục Ân im lặng rồi ngồi nhìn cô. Lễ cưới sắp tới là do nội ép buộc. Anh không hề yêu Thiên Anh, cảm xúc khi gặp cô ấy không như bên Lạc Y mặc dù hai người họ giống nhau như khuôn đúc. Ban đầu anh nghĩ Lạc Y cũng bình thường như bao người khác nhưng không, cô khác hẳn họ. Cô là để anh yêu thương chứ không phải cứ đau lòng vì những chuyện không đâu. Cầm lấy tay Lạc Y, anh nhẹ nhàng hôn lên đấy. Tuy cô không phải là người đầu tiên những sẽ là người con gái cuối cùng ghé ngang đời anh. Tình cảm anh dành cho cô bây giờ còn mãnh liệt hơn so với Tử Dung 10 năm trước. Cô yêu kiều, dịu dàng lại thông minh, sắc xảo. Bảo sao Phục Ân anh đây không phải lòng cô ngay lần gặp đầu tiên. - Sao anh không đi tiếp? Trễ hẹn Cô đưa tay dụi dụi mắt. - Mấy hợp đồng cỏn con, bây giờ anh gọi Lập Hàn đi cũng được. Em thế này thì an tâm kiểu gì Anh nheo mắt, nuông chiều vuốt tóc cô. - Em xin lỗi, em quá nhạy cảm rồi. Anh đi tiếp Tay Lạc Y siết chặt vạt áo. Phục Ân khẽ cười rồi hôn nhẹ lên trán cô. - Không được suy nghĩ như thế nữa biết chưa. Bảo Bối của anh! ... Tuệ Mẫn đi vào một quán cafe khá cổ điển. Nhìn dáo dác xung quanh, vừa thấy Dật Dấn ngồi ở góc quán thì cô đi đến. Trông anh như có gì đó lạ lắm. Suy nghĩ gì không biết mà phải trầm ngâm như thế. Đứng trước anh, Tuệ Mẫn nhíu mày. Hình như anh xem cô là vô hình thì phải, không nhìn lấy một lần, cũng không hề phản ứng gì khác. - Anh hai! Dật Dấn giật mình, thấy Tuệ Mẫn đứng trước mặt thì anh giản cơ mặt, mỉm cười hiền hòa. - Em đến khi nào thế?- Anh hỏi. - Em đến nãy giờ rồi. Anh suy nghĩ gì chú tâm vậy?- Tuệ Mẫn ngồi xuống ghế rồi nheo mắt nhìn anh. - Anh định nói với em chuyện Dật Dấn mím môi. - Quý khách dùng gì?- Cô phục vụ hỏi Tuệ Mẫn. - Cho tôi một cacao nóng. - Có ngay ạ. - Anh định nói chuyện gì vậy?- Tuệ Mẫn gấp rút hỏi anh. - À...ba anh...- Anh ấp úng. - Ba anh thế nào?- Cô càng mở to mắt. - Ba anh bị đột quỵ. Bác anh mới gọi hôm qua báo Anh trầm ngâm, đan hai tay vào nhau. - Anh tính thế nào rồi? Dượng sẽ ổn chứ?- Cô lo lắng, càng hỏi anh như chất vấn. - Bác anh bảo ba đã li dị với vợ kế rất lâu rồi và sống một mình. Đang điều hành cả một công ty cũng đồ sộ. Họ có một người con gái nhưng ba không an tâm, tin tưởng khi để nữ nhân ra thương trường nên đã ủy quyền cho anh trong di chúc. Mọi tài sản sau khi ba mất đều thuộc về anh nhưng còn phải chuyển sang cho dì và cô gái kia 2 tỷ. Số tiền đó cũng chưa đến 1/4 gia sản. - Anh liếm nhẹ môi. - Rồi khi nào anh qua đó? - Anh chưa biết. Tài sản này có lẽ anh không nhận. - Tại sao vậy?- Cô ngạc nhiên tột độ. - Nó không dành cho Anh cúi gằm mặt, chất giọng trầm đi. - Em thấy...anh nên nhận đi. Ba anh chỉ còn anh là niềm hi vọng cuối cùng. Dượng đã trên giường bệnh rồi, biết đâu khi anh về còn níu kéo được cơ hội nào đó. Anh từ chối thì có lẽ dượng sẽ bị sốc, tinh thần có lẽ sẽ tệ hơn. Dật Dấn lại tiếp tục suy nghĩ. Ngay từ đầu ba đã không cần anh. Nếu như anh quan trọng, có thể nắm hết tài sản từ ba thì tại sao suốt hơn hai mươi năm ba cũng không về tìm anh dẫu 1 lần. Anh nhớ rất rõ, ba anh cao ráo, làn da ngâm ngâm khoẻ khoắn, giọng nói trầm ấm điềm tĩnh. Đến bây giờ nhìn vào gương, anh thấy mình chẳng khác ba khi ở thời niên thiếu chút nào. Lúc nhỏ ba rất hay bồng bế anh, đưa anh đi nhiều nơi, nhiều chỗ thú vị. Chỉ việc ngồi trên vai ba thì mọi gian sơn như là đều được anh thu vào tầm mắt. Tuệ Mẫn hơi ngập ngừng. Cô không thể để anh cứ hoài hiểu lầm về dượng được. Tuy ngoại đã dặn cô giữ kín nhưng bây giờ nhất định phải nói ra. Dù anh tin cũng được, không tin cũng chẳng sao. Quyền quyết định ra sao chỉ có anh mới biết thôi. - Anh hai à...em nói anh nghe một chuyện nhé. - Uhm...- Anh nhìn cô, khẽ gật đầu. - Anh cũng biết trước lúc ngoại mất, em vẫn thường xuyên gọi về hỏi thăm ngoại. Có một lần ngoại kể với em và kêu em giữ kín vì...mỗi lần nhắc đến dượng thì anh lãng tránh đi, xem như chưa có gì xảy ra. - Rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng vậy Mẫn?- Anh càng lo lắng, chăm chú nhìn Tuệ Mẫn. - Đã có nhiều lần dượng về tìm anh để đưa anh sang nước ngoài nhưng ngoại sợ anh phải sống trong cảnh mẹ kế con chồng nên không đồng ý. - Rồi còn gì nữa? Sao những lúc đó anh không biết? Không khí một lúc càng căng thẳng. Dật Dấn bắt đầu nhíu chặt hai mày. Chẳng hiểu sao tim anh lại đập mạnh liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hai tay siết chặt thành nấm đấm, có thể thấy rõ gân xanh đang hằn lên. - Những lúc đó là anh đi học rồi nên không thể biết được. Ngoại cũng chẳng hề kể cho anh. Cả tiền học phí khi bắt đầu học cấp 3 và đại học của anh đều do một tay của dượng chu cấp. Thời gian ấy anh biết mà, ngoại đâu đủ sức để kiếm tiền nữa. - Thảo nào lâu lâu khi tan trường, anh nghe hàng xóm bảo có một người đàn ông trông rất bảnh lui tới nhà anh. Anh hỏi thì ngoại chỉ nói người trong Hội Trợ Giúp Người Già. Cả tiền học, ngoại chỉ bảo của hội chu cấp vì thấy học lực của anh rất Đến lúc này Dật Dấn mới ngờ ngợ ra mọi chuyện. - Anh thấy đó, dượng thương anh lắm mà. Đến lúc anh phải báo hiếu cho dượng Tuệ Mẫn mỉm cười, cố giúp anh càng có thêm thiện cảm về ba mình hơn. - Nhưng anh vẫn thắc mắc, ngay từ đầu sao ba không đưa anh đi cùng? - Haizzz...dượng đi lập nghiệp, chỉ là gửi anh cho ngoại nhưng sau này thấy dượng có vợ mới thì ngoại một mực không cho dượng dắt anh Tuệ Mẫn thở dài rồi lắc đầu, kể lại tường tận cho anh nghe. Càng nghe Mẫn nói, Dật Dấn càng thắt lòng. Hai tay anh siết chặt vào nhau. Chẳng hiểu sao anh lại thấy bản thân rất nặng nề như là mang một mối nợ rất lớn. Nếu sự thật là vậy thì anh đã nợ ba không biết bao nhiêu lời xin lỗi. Xin lỗi vì bấy lâu nay đã hiểu lầm ba. Xin lỗi vì anh đã bất hiếu, cứ đinh ninh suy nghĩ ba mình mất rồi. Tuệ Mẫn nắm tay anh. Bàn tay lạnh ngắt, đẫm mồ hôi do căng thẳng. Nó cứ run rẩy không thôi, làm cho cô cũng phải lo lắng phần nào. Nhìn thẳng vào mắt Dật Dấn, Tuệ Mẫn gật đầu. - Những gì đã định là của anh thì nó sẽ là của anh thôi. ... *Cạch* Phục Ân đặt tách trà xuống bàn. Đôi môi anh hơi mím lại. Nhớ đến chuyện lúc chiều với Lạc Y thì lòng anh như rực lửa. Càng ngày Lạc Y càng nhạy cảm. Chỉ cần kích động nhẹ thôi cũng đủ làm cô rơi nước mắt. Anh đã khiến cô phải chịu nhiều áp lực đến thế sao? Nếu cô muốn có thể nói, anh sẽ mua một căn hộ lớn ở ngoại ô cho cô và mẹ mà. Ở đó sẽ không ai dòm ngó, vừa thanh bình, vừa thoáng đãng. Tránh xa nơi phù phiếm thành thị này. Cô cũng không phải vất vả, tất bật đi làm. Dẫu cho có nói ra thế nào thì cô vẫn không chịu. Lạc Y bảo mẹ cô sẽ không đồng ý cho cô làm vợ hai, thà rằng để cô ở giá chứ một mực không được ở phía sau người khác. Phải nên làm gì lúc này đây? Ngày cưới sắp đến kề cận nữa. Chẳng thể dời lại lâu hơn sao? Thấy Phục Ân cứ trầm mặc, đắn đo gì đó. Vỹ Khanh nghiêng đầu nhìn rồi gọi anh. - Anh hai! Anh nghĩ chuyện gì vậy? - Không gì đâu, chỉ là mấy hợp đồng linh tinh Anh nhàn nhạt nói. - À mà...Lạc Y là người của anh à?- Vỹ Khanh nheo nheo hai mắt. - Uhm!- Anh chỉ thốt lên như thế rồi lấy tách trà trên bàn. - Thảo nào anh lại ưu ái cô ấy như vậy. - Anh nghe loáng thoáng, Trưởng phòng kinh doanh là anh họ của bạn gái Anh nhấp môi thật ôn nhu. - Dật Dấn sao?- Vỹ Khanh giật bắn người. - Ừ, lo mà khai thật trước đi. Để lộ ra rồi có Trời cũng không cứu em được Phục Ân nhướng một bên mày, đôi mắt tuy vô cảm nhưng có gì đó thương mến hướng về Vỹ Khanh. - Dạ, em đang tìm cách để mở lời đây. Còn...chuyện em nhờ anh sao rồi?- Vỹ Khanh chăm chú nhìn Phục Ân, mong đợi câu trả lời. - Hoàng Nhất Xuyên cấm Lệ Hoa ra ngoài khi chưa có sự cho phép của ông ta. - Vậy thì tốt quá! Oa...- Vỹ Khanh vươn vai thật Em đỡ bị phiền nhiễu rồi. - Ngày mai gọi hai thám tử tư đến phòng Phục Ân tựa người ra sau sofa. - Chi vậy anh?- Vỹ Khanh mở to hai mắt đầy khó hiểu. - Triệu Đăng Dương đang tìm cách hạ uy tín bên mình, đồng thời hắn ta cũng đang buôn hàng cấm Quốc gia. Anh muốn tìm bằng chứng để tống tên tiểu nhân ngu si ấy thẳng vào tù... 12-chom-sao-con-duong-huong-toi- download 308674579-quyen-1-edit-xuyen-nhanh-nu-chinh-vai-phan-dien_1228346157-quyen-1-edit-xuyen-nhanh-nu-c download download download download download ai- download download an-mang-co-the-chet-ngu download anh-chon-ai-sie download anh-se-k download download ba-lan-ga-cho- download download bam-vao-mot- download ban-gai-toan-nang-cua-tong-ta download bao-v download bat-diet-l download bat-diet-lon download bat-hu-kiem-t download bat-tai-tu download download download b download bo-em-se-nuo download bo-suu-tap- download boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em-221 download boss-hung-du-ong-xa-ket-hon-di- download boss-n download boss-phan-dien-doi-toi-toi-cuu-51 download buc download 1, cam-on-e download can-ca-thie download cau-chuyen-cua-tham-tu-lung- download ch download ch download chang-re- download chang-re-cua-t download chang-tha-uong-chen-manh- download chi-mot-cu-dien-thoa download chi-vi-em-va-nguoi-do-giong download chi-yeu-chieu-co-vo-be-nho download chiec-ngai download chien-than-bat-ba download chien-than- download download cho-toi-ngu-them-chu download choc-gian-co-vo-nho-ong-xa-t download choc-tuc-vo- download download chu-gioi-tan-the-online-ngay-tan-cua-th download download download chuyen-gioi-gia download chuyen-tinh-giua-4-hot download download co-gioi-k download download con-re-qu download cong-chu-a-tho-i- download cu-lanh-lun download download cuc-pham-th download download download download dai-duong-xanh-tham-uy-lam download dai-minh-giang-ho-trach- download dai-than-em-muo download dai-tong-sieu-cap-h download download download dau-la-dai-luc-trung-sinh-du download download de-lam-ha-ngoc download de-nhat-da download de-nhat-kiem-than-799 download de-nhat-kiem-than- download de-nhat-kiem-than- download de-nhat-kiem-than-97 download di-gioi-duoc-su_quye download dien-d download dinh-cap-thieu- download do-nhi-vi-su-khong-x download doan-sung-vai-ac-ba-tuoi download doat-ai-xuyen-viet-chi-than download download doc-tr download download dong-doi-t download download duc-phat-va-nan download dung-si-giac-dau-ta-suoi-am download duoi-theo- download duong-chon-thanh-hau-ta-m download e-qua-roi-mau-lay-c download ga-cho-toi- download gioi- download gui-cho-anh-you-are-my-destiny_qu download download ha-canh-tren-trai-ti download download hac-ban download download hao-mon-lam-con-dau-ca-that-la-kho_qu download hao-thu-thua- download harry-potter-trong-sinh-hoi-nghe-ha_qu download he-thong-di-lac-tu- download he-thong-gian-lan-cua-p download download download download download download hoang-co-t download hon-nhan-dinh download download hu download download interpol-phan-3-de-che- download download khong-kiem-che-d download k download khung-bo-s download khung-bo-son download download download kim-ngoc-luong-duyen-tuyet-the-han-vuong-p download kim-oc-han_q download lam-mot-con-ta download download lo download long-te download long-t download luan-nhu-the-nao-du-do-sai download download download mami-cac-papa download manh-long-ngu- download m download mao-son-troc-quy-n download download mat-the-trung-sinh-ban-gai- download mau-xuyen-nam-than-cuong-yeu-than download mau-xuyen-vai-ac-na download may-khong-di-anh-vac-m download me-chung-con-muo download me-ngoc-cuc-pha download me-vo-khong-loi-ve download download mo download download mot-lan-bo-lo download download download nam-ay-anh-tung download download nam-thang-con-dai-c download nam-th download download n download nang download neu-co-kie download download download download download download ngu-thu-nu-vuong_qu download ngu download nguoi-cha-hang-ty-sung-ng download nguoi-dan-ba-hoa download nguoi-du-hanh download nguyen-to-thao-khon download nhat-dinh-yeu download nhat-ki-mua-nha-cua-co-nang-nam download nhat-ky-ma-ca-rong_q download nhi-tu-di-nang-cua-mau-than-hoa download download download nhung-nguoi-nhu-chu download nhun download niem-niem-hon- download download nien-ngoc-thanh download nu-cuong-nhan-cua-ton download nu-nhi-dai-tac- download nu-phu-phan-dien-c download nu-sat-thu-ta-yeu download 1, om-toi-nhe-co-gai download ong-xa-la-chien- download download phong-khi-quan download phong-sach-luc-nua-dem-6 download phong-tong-sung-the-t download phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe-3 download phu-sinh-thac-hai-kiep-th download ph download download phuong-truong download download queo-cua- download download rang-ro-hon-anh-mat download re-quy-troi- download r download rong-bay-phuon download sac-khi-t download sau-khi-nam-phu-phao-hoi-tram-me-kiem download sau-khi-xuyen-thanh-beta-gia-th download sieu-cap-cung-chie download sieu-cap-t download download download su-thuon download su-thuo download sung-the- download ta-chi-muon-an-tinh-lam-nguoi-ben-trong-ca download ta-ngh download ta-phu-nhan-em-tron-khong-thoat-khoi-anh download tan-an-quy-su-813427_quye download tang-ngoc-nap download tang-quan-ruou-doc-t download tat-ca-moi-nguoi-deu-nghi-thien-kim-gia-co-noi-kho-ma-k download tay-cam-dua-chuot-tay-dap-c download tay-cua-anh-ay-rat-me- download download ten-alpha-nay-ngot-che download thach download than-cap-dac-cong-he-t download than- download than- download than-dieu-phong download download download download than-y- download than-y-tro download than-y-vuong-phi-bi-vu download thanh-kiem- download thanh-lien-c download download thanh-thoi-thu-the-lam-lam-ruong-sinh-sinh- download the-t download the-tu-ch download download download download download thie download thien_quy download thieu-chu-bi-mat_c download thong-linh-vuong-phi-hon-tinh-yeu-nghiet-vuong download thu download download thuy-tin download tich-tien download download download download download tieu-bach-xa-tho-ngay_q download tieu-h download download tieu-thanh-mai-ngoc-nghech-truc-ma-yeu-nghiet-qua-phuc download tim-lai- download download tinh-dau-cua- download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan-78 download tinh-y download tinh-yeu-khac-t download to-am-noi-tan-cung-the- download toan-thien-duong-deu-cho-ran download toi-chi-muon-thua-ke-tai-san-tram-t download toi-danh-mat-day-xich-cua-nam-chinh-y download toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi download download toi-yeu-an download tong-giam-doc-va-anh-chang-m download download tong-tai-anh-nhan-nham-ngu download tong-tai-ba-dao-that-tr download tong-tai-b download tong-tai-nguoc-the-yeu-khong-loi-thoat-co-vo-bi-bo-roi-cua-tong-tai-hu download trach-thien-ki download tram-l download trang-si-noc download tri-thong-minh- download trong- download trong-sinh-tai-nhan download trong-sinh-vuon-truong-cung-sung-nu-tha download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_ download truyen-choc-gian-bao-boi-ong-xa-cung-chieu-nhe-m download truyen-co-vo-th download download tru download truy download tu-chan-noi-chuyen-phiem-q download tu-la-vu-t download download tu-vo-tuong-quan-tro-thanh-hoang- download tuan-thu-dai-minh_quy download download tuyet-sung-vuong-phi-cuong-si-vu download van-co-tha download van-co-th download van-co-toi-cu download van-dao-lon download download download download vo-a-dung-nghi-tron-thoat download vo-co-thuat- download vo download download vo-lai-q download download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may-80 download download vong-du-chi-bo-xuong-kho-cung-dien-c download download vu-luyen-dien download vu-luyen-die download vuong-bai-trieu-hoi-su-nghich-thien-cuon download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu-9 download download xin-lao-to-tong-hay-co-gang-la download xuan- download xuyen-nhanh-hu-hu-dem-nao-nam-than-cung-dinh- download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-nhanh-nu-pho download xuyen-nhanh-thuc-hien-nguyen-vong-cua-nu- download xuyen-thu-chi-nghich-sua-n download download download yeu-khong- download ye download *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Y quay về phòng làm việc. Cô đưa tay lên lau vội nước mắt nhưng chúng vẫn không ngừng tuôn. Chưa bao giờ cô thấy mình đau đến như vậy, đau đến tận tâm can. Ý cô muốn là vậy cơ mà nhưng sao thấy anh như thế cô lại đau nhói lòng. Phục Ân lúc nãy trông rất dữ tợn. Đôi mắt anh đỏ ngầu trừng to lên, hai mày nhíu lại như sắp chạm vào nhau nhìn thẳng vào mắt cô. Gương mặt anh đanh lại, giọng nói lạnh lẽo giống từ địa ngục. Chưa bao giờ cô sợ anh đến mức này, sợ đến nỗi tay chân cô bủn rủn, thở cũng chẳng ra hơi. Lúc nãy vừa ra khỏi phòng cô còn nghe những tiếng động lớn đến thót tim. Lạc Y biết Phục Ân đã có hôn ước nên bản thân không được trèo cao. Cô cũng thừa biết mình nên ở vị trí nào trong chuyện này. Lạc Y phải chấm dứt ngay và quay về nơi mà cô đáng thuộc về. Y Phúc đi đến bên Lạc Y. Đặt tay lên vai, Y Phúc lấy khăn giấy trong túi ra giúp cô lau hộ nước mắt. - Thượng Tổng mắng em nhiều lắm sao? - Không...hức...Thượng Tổng không mắng gì em cả. - Thôi được rồi! Sau này em làm cho tốt vào không thôi lại gặp hoạ như hôm nay. - Dạ!- Lạc Y gật đầu. Y Phúc quay lưng rời đi. Lạc Y khịt khịt mũi, cô muốn biết tại sao anh ấy lại bảo cô có thai. Và cô cũng sợ sau này sẽ còn có tai họa lớn hơn lúc này. ... Hôm nay là ngày cuối tuần, Tuệ Mẫn tìm đến thư viện lớn nhất thành phố. Cô nghe nói ở đây vừa nhập sách của Bạch Thiên _ tiểu thuyết gia nổi tiếng nhất lúc bấy giờ. Nhưng đáng tiếc, sách mới của Bạch Thiên "Phong Cửu" chỉ xuất bản 1000 quyển và chưa được nhập về nước. Tuệ Mẫn còn có cả một tủ sách lớn chứa rất nhiều sách luận lý đương thời và tiểu thuyết của Bạch Thiên, Cao Lý Nguyệt, cả Dương Đằng nữa. Họ đều là những tiểu thuyết gia có tiếng tăm. Dọc theo giá sách, Tuệ Mẫn muốn tìm một quyển vừa mắt của mình. Quanh đi quẩn lại cuối cùng cô cũng tìm được quyển "Nửa Đời Phong Trần" của Doãn Dân Chính. Người ta bảo tác giả này viết cũng khá hay nhưng chưa bao giờ cô đọc. Hôm nay đọc thử xem sao. Đi thêm một đoạn, cô chọn quyển "Giữa Chốn Phồn Hoa" sách mới của Bạch Thiên. Với tay lên lấy, ngặt nỗi nó quá tầm của cô nên không thể với tới. Bỗng nhiên một cánh tay vươn lên lấy quyển sách ấy. Tuệ Mẫn ngỡ ngàng quay sang nhìn người đứng ngay bên cạnh mình. Ập vào mắt cô, một chàng trai tuấn tú, dung mạo bất phàm, thân người cao ráo. Ở anh có gì đó phong trần, lãng tử lắm. Tuệ Mẫn cảm nhận anh có một thế lực không hề tầm thường. - Sách của em đây!- Một tay ôm vài quyển, một tay anh đưa sách cho cô. - Em cảm ơn!- Cô cúi đầu. - Không có gì Anh mỉm cười thật tươi đến nỗi tít cả mắt. Tim Tuệ Mẫn bỗng chốc không ngừng đập mạnh, hai má ửng hồng. Khoảng cách giữa cô và anh thật gần. Chưa bao giờ cô ở cạnh một người con trai xa lạ nào gần đến như vậy. - Em thích đọc sách của Bạch Thiên lắm à?- Anh hỏi. - Dạ, sao anh biết?- Tuệ Mẫn ngạc nhiên. - Anh thấy nãy giờ em cứ xem đi xem lại chỗ của Bạch Thiên, cả Doãn Dân Chính. - Em thích Bạch Thiên lắm, tiểu thuyết của anh ấy rất hay, đọc mãi không Cô mỉm cười. Tuệ Mẫn và anh ấy cùng bước đi, vừa đi vừa nói chuyện với nhau. - Bạch Thiên viết hay thật nhưng khó tìm quá, đặc biệt là quyển mới ra "Phong Cửu", xuất bản ít nhưng giá thành gấp Anh nói. - Em thích quyển mới lắm nhưng khổ nỗi không mua Tuệ Mẫn hơi mím môi. - Anh có quyển "Phong Cửu" do anh họ đi nước ngoài mua cho làm quà. Em muốn đọc không? - Anh nói hật sao? Mà em và anh quen biết gì nhau đâu. Anh không sợ em làm hư hay không trả sao? Lúc đầu nghe anh nói Tuệ Mẫn vui lắm nhưng cô kịp suy nghĩ, cả hai đều xa lạ, anh lại không đề phòng gì cả. Cô cũng không biết anh là người thế nào sao dám mượn đồ của anh. - Anh không nghĩ em là người như vậy. Tuệ Mẫn không trả lời anh chỉ cười nhẹ rồi ngại ngùng cúi mặt xuống. Cô đặt chồng sách lên bàn cùng lúc tiếng nói của anh vang lên. - Anh ngồi cùng được không? Tuệ Mẫn lưỡng lự một chút. Theo như cô đánh giá anh không phải người xấu. Lời ăn tiếng nói của anh đều từ tốn, có học thức đàng hoàng. Cô gật đầu. - Được chứ! Anh ngồi đi! Anh kéo ghế giúp Tuệ Mẫn song thì cười nhẹ rồi nói với cô. - Mời em. Tuệ Mẫn bật cười, cô ngồi xuống và bắt chéo chân. Anh ấy cũng ngồi xuống, quay sang tìm sách anh vội giấu nhẹm quyển "Phong Cửu" ở dưới cùng. Lấy quyển "Lục Nghịch Tôn Đạo" ra rồi anh nói với cô. - Hôm nay anh không mang theo "Phong Cửu" lần sau anh vẫn có thể gặp em chứ? - Khi nào thì anh rảnh?- Cô hỏi. - Em hẹn giờ nào thì anh rảnh giờ Anh cười trừ. - Anh cứ đùa ý. - Mà nói chuyện nãy giờ anh vẫn chưa biết tên em. - Em tên Duy Tuệ Mẫn, 25 tuổi. - Còn anh tên Vỹ Khanh, nay 28 rồi. - Hiện giờ anh làm gì? - Anh...- Vỹ Khanh hơi ngưng lại, không biết nói sao. Nếu như cô ấy biết gia thế của anh thì sao nhỉ. Lỡ như là người nhạy cảm thì cô sẽ tránh xa anh ngay. Vả lại anh muốn tìm hiểu cô bằng con đường dễ dàng. Không phải Vỹ Khanh không tin cô, sợ cô sẽ tiếp cận anh vì vật chất mà anh có nhưng anh chỉ cần mọi thứ thật đơn giản, mộc mạc nhất. - Em hỏi sai ạ?- Tuệ Mẫn mím môi. - Không! Anh là tài xế của tấp đoàn Thượng Ẩn thường đưa đón Tổng Tài và Phó Tổng. - Bạn em cũng làm ở đó đấy. - Vậy à!- Vỹ Khanh gật gù. Lỡ như bạn của Tuệ Mẫn nhận ra anh thì sao đây? Lần đầu gặp mặt mà cô ấy biết anh nói dối thì toi luôn. Tuệ Mẫn sẽ nghĩ xấu cho anh mất thôi. Tuệ Mẫn không nói nữa, cô bắt đầu mở sách ra đọc. Từ câu văn trong đó như hút hồn, làm cô cuốn theo không thoát được. Thấm thoát đã trôi qua khá lâu. Tuệ Mẫn lấy điện thoại ra xem giờ. Cô giật mình, đã gần 3h chiều rồi còn phải về nhà lo cơm nước nữa. Chút nữa là trễ luôn ý. Gấp sách lại, cô vội vã đứng dậy. - Em về à?- Vỹ Khanh ngước mặt lên nhìn cô. - Em về lo cơm chiều, sắp trễ Cô nhăn mặt. - Vậy mai chúng ta gặp nhau ở đây nhé, 10h sáng. - Dạ, em chào anh. Tuệ Mẫn cúi đầu rồi nhanh chân đi ra ngoài. Nhìn dáng vẻ gấp gáp của cô, Vỹ Khanh không khỏi bật cười. Quả thực anh đã quan sát Tuệ Mẫn từ lúc cô vừa bước vào đây. Cô có gì đó rất đặc biệt, vừa trông thấy đã thu hút anh ngay. Không như những người con gái khác, cô cho anh cảm giác phải bảo vệ và che chở. Lần đầu gặp đã vấn vương cứ nghĩ sẽ chỉ trong tiểu thuyết nhưng nào ngờ lại có thật ở đời và nó áp dụng vào chính anh. ... *Kiing...Koong...* Lạc Y mở cửa, vừa mở ra cô đã thấy Dật Dấn. - A anh Dấn! - Anh có mua táo Anh giơ túi táo lên. - Anh vào đi!- Lạc Y mỉm cười, mở cửa rộng ra. Dật Dấn đi vào, anh định vào bếp thì Lạc Y chạy vội theo. - Anh ngồi chơi đi, để em làm cho. - Phiền em Anh đưa túi táo cho cô. - Anh chờ xíu để em vào gọi mẹ nha. - Uhm em! Lạc Y vào trong bếp, đặt túi táo lên bàn rồi cô đi gọi Niên Thụy. Mở cửa và vào trong, ngồi xuống kế bên, cô ôm lấy tay bà. - Mẹ ra phòng khách chơi, có anh Dấn mới đến đó. - Dấn đến rồi à? Con ra trước đi, mẹ ra ngay. - Dạ!- Lạc Y ra ngoài rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. Cô lấy đĩa và dao để gọt táo. Sau khi xong cô mang ra phòng khách và để lên bàn. - Con vào phòng gọi Tuệ Mẫn ra đây Niên Thụy ngồi xuống sofa. - Dạ! Lạc Y vào phòng, cô thấy Tuệ Mẫn đang nằm trên giường đọc sách nhưng mắt nhìn đi đâu đâu ấy. Môi cười chúm chím, gương mặt lại đăm chiêu như suy nghĩ gì đó. Hôm nay có vẻ Tuệ Mẫn có gì đó vui lắm. - Mẫn à! - Ơ hả...- Tuệ Mẫn giật mình vì tiếng gọi của Lạc Y. - Cậu có chuyện gì vui sao mà cứ cười tủm tỉm thế?- Cô nhìn Tuệ Mẫm đầy nghi hoặc. - Làm...làm gì có...- Tuệ Mẫn ấp úng. - Thật không? - Thật mà, tin mình Tuệ Mẫn mím môi. - Thôi được rồi, minh đùa đó. Cậu ra phòng khách chơi, có anh Dấn đến kìa. - Anh hai đến rồi á! Đi thôi, đi thôi. Tuệ Mẫn nhanh chân chạy ra để Lạc Y ở lại. Cô nhíu mày khó hiểu. - Nhỏ này nay sao vậy nhỉ? Lạc Y ngồi xuống sofa, rót nước ra cốc, cô đưa cho từng người. - Dấn vẫn chưa tìm được ai à?- Niên Thụy hỏi. - Tìm được ai là sao bác?- Dật Dấn hơi khó hiểu. - Ý của mẹ là anh tìm được đối tượng chưa đó...hihi...- Tuệ Mẫn cười khúc khích. - À, chưa Anh gãi đầu. - Con còn nhỏ nhặt gì nữa, tìm vợ giúp lo trong lo ngoài được Niên Thụy cười hiền. - Con biết chứ, khổ nỗi chưa đến lúc thôi ạ. - Y Y nhà bác hợp chứ? Lạc Y đang uống nước, vừa nghe Niên Thụy nói vậy thì cô liền bị sặc, ho sặc sụa. Chạy ngay vào nhà tắm, cô rửa mặt rồi vuốt vuốt ngực. - Mẹ! Mẹ nói sớm quá đó. Y chưa quen ai bao giờ thì nhạy cảm với mấy chuyện này thì đúng Tuệ Mẫn bóp tay bà cho hạ hỏa. - Con gái con đứa 25 tuổi rồi còn nhỏ dại gì đâu. Cứ nhắc là nó né hà. - Y không thích thì thôi, bác đừng nhắc với Y, để không thôi Y giận Dật Dấn cười khổ. Sau khi anh ra về, Lạc Y tắt đèn trong nhà hết rồi quay lại phòng của mình. Nằm xuống giường, cô lấy chăn trùm kín từ đầu đến chân. Tuệ Mẫn ngồi xuống kế bên. Gỡ bỏ lớp chăn trên đầu cô, Tuệ Mẫn nhẹ nói. - Đừng vậy mà! Cậu không thích thì thôi, có gì đâu phải giận. Tuy chỉ là anh em họ nhưng mình biết anh Dấn rất tốt vả lại anh thương cậu lắm. - Mình không xứng với anh ấy đâu. Mình biết bản thân đang làm gì Lạc Y lắc đầu. - Cậu thích ai, yêu ai thì mình cũng muốn tốt cho cậu. Nhưng không phải vì vậy mà mình bảo cậu phải chọn anh Dấn. Quyền riêng tư của cậu mình không phạm đến. - Uhm, cậu ngủ sớm đi. Mình ngủ đây!- Lạc Y nhắm hai mắt lại. Tuệ Mẫn im lặng nhìn Lạc Y. Cô cảm nhận Lạc Y đã thích ai đó rồi và đó không phải là anh của mình. Mà thôi, nếu như có duyên không nợ thì gượng ép để làm gì? *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."A, thật là xin lỗi Dương Tổng. Cô ấy đã có người đặt rồi." "Cái gì? Vừa chào tin lại đặt ngay à?" "Đúng vậy, đúng vậy. Xin lỗi Dương Tổng nhé! Hôm khác tôi sẽ đền bù cho ngài." "Thôi được rồi, tối nay tôi đến gọi Ngọc Liên tiếp nhé." "Vâng, tôi sẽ chuẩn bị cho ngài. Chào Dương Tổng!" Tiêu Tùy ngắt máy, bà quay sang nhìn A Mẫu và dặn dò. - Tối nay phải chuẩn bị cho Lạc Y chu đáo vào. Cô ta là mồi ngon để nhử Phục Ân Tổng Tài đấy. Lâu rồi mới có kèo thơm đến Kéo một hơi thuốc lá, bà nhàn nhạt nói. - Con biết rồi, bây giờ con sẽ đi ngay. - Lạc Y đến thì dắt đến phòng 1 luôn đi, bảo tắm rửa cho sạch sẽ. Thượng Tổng đến thì cứ bỏ đi, đến đấy chúng ta không liên quan Dụi điếu thuốc, bà nhả làn khói trắng ra. - Dạ. A Mẫu gật đầu rồi ra ngoài. Tiêu Tùy nhìn xa xăm, vô định. Nếu đêm nay Thượng Tổng đến thì bà cũng được 3 nghìn tiền hoa hồng. Bà cũng không ngờ Thượng Phục Ân là một nam nhân rất kính tiếng. Chỉ vào bar uống rượu nào ngờ khi nghe nữ nhi bán " tiết" thì lại hứng thú như thế. Vả lại địa vị của Thượng Tổng đứng nhất nhì Thục Xuyến_thành phố, nền kinh tế vững chắc của Lâm Mộc Quốc nữa cơ chứ. - Mà thôi, mặc kệ. Có tiền thì có tất cả. ... Sau khi vệ sinh thân thể, Lạc Y mặc áo choàng tắm ngồi bên giường. Hai tay cô siết chặt vào nhau lộ rõ vẻ lo lắng. Lạc Y mím môi, hai mắt đảo liên tục. Chẳng hiểu sao bản thân cô lại cảm thấy rất hồi hộp. Lạc Y từ nhỏ đã mất cha, hai mẹ con nương tựa nhau mà sống. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô được nhận vào làm tại tập đoàn Thượng Ẩn, lớn nhất cả thành phố Thục Xuyến này. Thế mà không lâu sau mẹ cô lại bị bướu, phải nhập viện điều trị. Bây giờ mẹ Lạc Y cần phẫu thuật nhưng cô không có tiền. Túng quẫn quá, cô chỉ biết còn cách bán thứ quý giá nhất của đời mình. Đi đến bên cửa sổ, Lạc Y ôm lấy bả vai mình. Rồi sau này cuộc đời cô sẽ đi về đâu đây? - Trăng tròn vành vạnh, lệ sầu bi. Phía sau Lạc Y, một nam nhân đã đứng đó từ lúc nào. Trong đêm khuya thanh tịnh, khiến Lạc Y thêm sợ hãi, cô quay người ra sau. Phục Ân đi đến sofa ngồi xuống, bắt chéo chân. Tuy không nhìn được gương mặt anh ta nhưng nhìn vóc dáng cao lớn này cô cảm thấy rất quen. - Lại đây! - A...à...- Lạc Y rón rén bước đến gần bên anh. Hai tay cô nắm chặt vạt áo. Tim đập không ngừng, cô cúi gằm mặt xuống. Phục Ân cởi áo vest ra ném sang một bên, nớ lỏng cravat, tay anh chống lên thành ghế, gương mặt không một cảm xúc nhìn cô. - Cởi ra! - Ơ...dạ...?- Cô ngạc nhiên ngước mặt nhìn anh. Ánh trăng hiu hắt chiếu ánh sáng mờ ảo lên gương mặt mỹ miều, nhỏ nhắn của Lạc Y. Trông cô lúc này càng ma mị, hút hồn hơn bao giờ hết. Phục Ân đứng dậy, vóc dáng to cao của anh che lấp hẳn thân người nhỏ bé của Lạc Y. Kéo cô sát vào người, anh ngửi được mùi hương nhẹ dịu, thoang thoảng phớt qua. - Cô muốn tôi cởi giúp sao?- Anh thấp người, thì thầm qua tai cô. - Không...không phải...chỉ là...- Cô nhận biết giọng nói này thật sự rất quen. Lạc Y chưa nói xong, trong tích tắc Phục Ân đã cởi áo cô ra, vứt xuống sàn. Lạc Y hoảng hốt, cô vội vã đưa tay lên che ngực. Phục Ân nhìn cô từ trên xuống dưới thầm đánh giá. Đúng là Tiêu Tùy nói không sai. Anh nghĩ bà ta chỉ thêm lời hay ý đẹp để quảng cáo hàng ngon, ai dè lại là thật. Quả như lời nói, dáng người cô rất đẹp, cả ba vòng đều nảy nở. - Cởi áo tôi! - ...Được... Lạc Y đưa tay gỡ từng cúc áo của Phục Ân. Khi xong, cô cởi áo sơmi đó ra. Khuôn ngực rắn chắc là thứ ập vào mắt cô đầu tiên. Phục Ân tựa cằm lên vai Lạc Y, một tay ôm lấy eo, một tay mơn trớn lấy lưng cô. Lạc Y cảm nhận được sự cọ xát của da thịt. Rất nóng, thân nhiệt của hai người đang nóng dần theo tung phút. - Chúng ta bắt Phục Ân cắn nhẹ lên vành tai khiến Lạc Y rùng mình, cả người mềm nhũn như tựa hẳn vào anh. Phục Ân nhấc bổng Lạc Y, bế cô đến giường. Đặt cô xuống, anh nhanh chóng gắt gao chiếm hữu đôi môi nhỏ xinh kia. Đúng là xử nữ, đến cả hôn cũng chẳng có kinh nghiệm, cứ cắn chặt lấy răng. - Mèo nhỏ, thả lỏng Tiếng nói thì thầm của anh như mê hoặc Lạc Y. Lạc Y ôm lấy cổ anh, cô hơi hé môi để lưỡi anh tiến sâu vào trong khoang miệng. Phục Ân ngấu nghiến, hôn lấy hôn để, rút tất cả mật ngọt của cô. Đôi tay hiếu kỳ của anh chạm vào ngực Lạc Y, nhẹ nhàng xoa lên đôi nhũ hoa. Cô cong người, môi mấp máy. - A...a...- Tiếng kêu nho nhỏ như mèo con của cô càng khiến Phục Ân thích thú. Anh hôn xuống cổ rồi lần xuống dưới, vục đầu vào ngực cô. Anh còn nghe cả tiếng lồng ngực Lạc Y, tim đập rất mạnh và nhanh. Cảm giác lúc này rất đặc biệt. Khác hẳn những người con gái khác. Lạc Y thở gấp, hai má cô nóng ran, cả người như rực lửa. Phục Ân cho tay xuống dưới, nhẹ tách hai chân của cô ra. Lạc Y giật bắn người, vội vã ngồi dậy. - Anh...anh...từ từ đã... Phục Ân cởi bỏ những thứ còn vướng bận trên người ra. Anh nâng cằm cô lên rồi nói. - Tôi đến đây, bỏ 30 nghìn không phải để chơi trò mèo vờn chuột với cô. An phận mà nằm đấy hưởng đi. Phục Ân lại đẩy Lạc Y xuống nhưng lúc này anh nhanh như cắt đã ở giữa hai chân cô. Tiếp tục hôn lên môi Lạc Y, lúc này Lạc Y thấy rất khác, có vật gì ấm nóng chạm phía ngoài hoa huy*t. Tay cô ôm lấy tấm lưng rộng lớn của anh, cảm nhận hai thân thể đang quấn lấy nhau. Phục Ân cho vật ấm nóng ấy từ từ vào bên trong Lạc Y. Anh hơi cong môi vì nó rất khít. - A...đừng...anh...đau quá...đau... Nước mắt Lạc Y tuôn xuống như mưa. Cơ thể đau đớn như thể bị xé ra làm trăm mảnh. Móng tay cô bấm mạnh vào lưng anh đến nỗi bật máu. Tiếng nấc cũng nhè nhẹ vang lên. - Cô đau lắm sao? Lạc Y không trả lời, chỉ gật đầu, nước mắt tiếp tục giàn ra hai bên. - Một lúc nữa sẽ Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên những giọt nước mắt của cô. Ôm lấy cơ thể mềm mại, bé nhỏ vào lòng. Lúc đầu anh còn nương tay vì cô đau mà đau thì sẽ khóc, anh lại kỵ những người con gái nào khóc trước mặt mình. Đến một lúc sau, anh càng hoạt động nhanh và mạnh hơn. - A...dừng lại đi...tôi xin anh...a...a... - Dừng lại? Cô đã mất rồi, còn tiếc gì. - Nhưng tôi đau, nó rát quá... - Tôi đã nói rồi, ban đầu là thế, chốc sau sẽ quen. Lạc Y đưa tay lên che miệng để tiếng nấc của mình không phải phát ra lớn hơn. Phục Ân bây giờ mất kiểm soát, mặc kệ hiện tại cô đau đớn thế nào, anh chỉ cần biết thỏa mãn bản thân mình ngay lập tức. Rất lâu sau đó, Phục Ân bỗng càng ôm chặt lấy Lạc Y, cả người anh gồng lên, gân xanh cũng hiện trên tay rất rõ. Lúc này, Lạc Y cong người hơn bao giờ hết, cơ thể cô cứ giật lên. Phục Ân nằm gục xuống bên cô, ôm lấy nữ nhân thật chặt vào lòng như sủng vật. Sáng sớm tinh mơ, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa ánh lên gương mặt bầu bĩnh của Lạc Y. Cô he hé hai mắt, cả người mất hết sức lực. Bụng dưới cực kỳ đau, ê ẩm cả lên. Nam nhân bên cạnh cũng biến mất. Đêm qua đâu phải anh muốn cô một lần đó. Lạc Y vừa chợp mắt một lúc thì anh lại cho cô lâm trận, những bốn năm lần. Cố gắng ngồi dậy, Lạc Y thấy trên tủ đầu giường là một mảnh giấy và một sấp tiền. "Trên bàn là 40 nghìn, 30 nghìn là tiền của tiết còn 10 nghìn là phần thưởng của cô. Kí tên PA" - PA? Nét chữ này... Lạc Y xanh mặt, cô há hốc mồm. Là nhân viên phòng kế toán đôi khi gặp cấp trên nên cô biết rất rõ chữ viết của...sếp... *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để tuần nhanh chóng trôi qua. Niên Thụy sau phẫu thuật đã khỏe hơn rất nhiều nên đã được xuất viện, Lạc Y có thể yên tâm đi làm rồi. Lạc Y vẫn cứ suy nghĩ về câu nói của Dật Dấn. Thực sự cô chỉ xem anh như anh trai thôi. Không biết cô từ chối thẳng thừng như thế anh có buồn không nữa. ____Hồi tưởng___ - Lạc Y à...anh...anh thích em. - Dạ?- Lạc Y giật mình rút tay khỏi tay Anh đừng đùa với em. - Anh không đùa, anh nói thật đấy. - Dấn à! Em xin lỗi...nhưng...em chỉ xem anh như là anh trai của em Lạc Y mím môi. Không gian chợt lắng xuống. Dật Dấn cho hai tay vào túi, anh khẽ cong môi cười nhẹ. - Không sao, anh vẫn chờ em mà. Có lẽ anh nói sớm quá nên em chưa suy nghĩ được. Lạc Y im lặng, không thể nói nên lời. Cô không xứng với anh, anh là người con trai tốt, cô không thể để anh bên cạnh một đứa con gái hư hỏng như cô. Anh sẽ hận cô lắm. ___________ Thang máy đang đi đến tầng 3 và dừng lại. Bây giờ mọi người đều ra ngoài hết chỉ còn mình Lạc Y. Cô ấn nút để lên tầng 20. Cửa thang máy đang kép lại bỗng dưng lại mở ra. Lạc Y mở to hai mắt khi thấy Thượng Tổng _ Thượng Phục Ân bước vào. Đứng nép vào một góc, cô cúi gằm mặt, cơ thể bất chợt rét run không khỏi. Hai tay ôm chặt sấp tài liệu vào lòng, hai chân cứ run rẩy như không muốn đứng vững. Tại sao lại gặp anh ta ở đây kia chứ? Số cô đen đủi quá vậy. Thượng Tổng có vẻ không nhìn ra cô là ai, anh ấy không hề biết gì đến cô. Vậy đi, có thế thì tâm trí Lạc Y mới được thư thả vài phần. Khi vừa đến tầng 20, Lạc Y nhanh chóng chạy trốn, bước vội ra ngoài. - Lạc Y! Lạc Y sững người, cô nuốt nước bọt cái ực. Rụt rè quay người lại, cô không dám nhìn anh lấy một lần. - Thượng...Thượng Tổng gọi tôi. - Cô làm rơi giấy Phục Ân đưa sắp tài liệu cho cô. - A...cảm ơn Thượng Tổng. Sau khi nhận lại, Lạc Y vội vã chuồn đi mất hút. Về phòng làm việc, cô để tài liệu lên bàn và ngồi phịch xuống. Đưa tay lên ôm hai má nóng ran, cô lẩm bẩm. - Ổn rồi Y, anh ấy không hề nhận ra...không hề... Thở hắt ra một cái, Lạc Y quay lại với công việc của mình. Đến ca chiều, bao nhiêu thứ vẫn cứ vây lấy cô, nhức ong cả đầu. Một lúc sau điện thoại bàn của cô reo lên. "Xin chào, Kiều Lạc Y nhân viên phòng kế toán xin nghe ạ." "..." "Chị gọi em sớm vậy, em vẫn chưa tính nữa đây." "..." "Để một chút nữa em gửi cho chị số tiền cần lấy để trả cho công nhân qua mail nha." "..." "Vâng còn hôm trước em gửi mã qua cho chị đó, chị nhập vào thì mới mở được ấy." "..." "Chào chị ạ!" Vừa ngắt máy, Lạc Y lại có thêm một cuộc gọi khác. "Xin chào, Kiều Lạc Y nhân viên phòng kế toán nghe ạ." "Y ơi, Thượng Tổng gọi em đến phòng làm việc kìa, mang cả bảng số liệu đợt rồi nữa." "Dạ, mà ngay bây giờ luôn à chị?" "Ừ em, chẳng biết có trục trặc gì không, chị lo quá." "Chắc không có gì đâu chị." "Vậy thôi em đi đi, chị làm việc tiếp." "Vâng!" Lạc Y tìm kiếm tài liệu rồi vội vã mới ra ngoài. Đến thang máy, cô ấn tầng cao nhất. Khi cánh cửa thang máy vừa mở thì cũng là lúc một cảm giác rợn tóc gáy bủa vây lấy cô. Ở tầng này chỉ có mỗi phòng Tổng Tài và Phó Tổng nhưng nằm ở hai hướng khác biệt. Rẽ sang phải, Lạc Y đi thẳng đến phòng Tổng Tài. Dừng chân trước cửa, cô đưa tay lên nhẹ nhàng gõ. *Cốc...Cốc...Cốc* Cánh cửa bật mở, vừa thấy Phục Ân, Lạc Y liền cúi đầu chào. - Chào Thượng Tổng! - Uhm, cô vào đi. Đợi Lạc Y vào trong rồi Phục Ân đóng cửa, tiện tay anh ấn khoá lại. Đi đến sofa, anh ngồi xuống ghế và bắt chéo chân. Đưa mắt nhìn Lạc Y đang đứng trước mặt mình, anh điềm đạm nói. - Cô Kiều đến trễ nhỉ! - Xin lỗi ngài vì sự chậm trễ của tôi. Lạc Y siết lấy tài liệu ôm chặt trước ngực. Đôi môi nhỏ xinh mím lại, sắc mặt vô cùng căng thẳng. - Đưa tài liệu cho tôi. Lạc Y ngoan ngoãn đi đến gần Phục Ân và đưa tài liệu cho anh. Vô tình cúc đầu của chiếc áo sơmi bị bung ra. Lạc Y thót cả tim, hai má cô ửng đỏ. - Xin lỗi Thượng Tổng! Cô quay lưng về phía anh và cài lại cúc áo. Do cứ hấp tấp nên loay hoay một lúc cô vẫn không cài lại được. Lạc Y nhíu mày. Sao lại dở chứng ngay lúc này cơ chứ. Phục Ân đi đến sau cô. Nắm lấy tay Lạc Y, cúi thấp người xuống thì thầm qua tai. - Cần tôi cài giúp không? - Thượng...Thượng Tổng...tôi...tôi tự cài được. - Cô ngại gì? Chẳng phải lần đầu của cô thuộc về tôi rồi sao? Tay ôm lấy eo Lạc Y, anh kéo cô sát vào người. Lạc Y cảm nhận được hơi ấm từ anh, cô bủn rủn cả người. - Anh...anh nhận ra tôi? - Sao lại không? - Ơ... Lạc Y như bất động, cô chẳng còn sức lực chống lại anh. Phục Ân kéo Lạc Y đến sofa, để cô ngồi trên đùi mình, anh ôm nữ nhân nhỏ bé chặt vào lòng. Áp mặt vào tóc cô, anh hít nhẹ hương thơm dịu êm thoang thoảng. - Thượng Tổng à...anh...anh làm ơn...buông tôi ra. - Cô làm tôi thích thú rồi đấy Lạc Y. Phục Ân áp môi hôn Lạc Y, đôi tay hư hỏng của anh cũng nhanh chóng lần vào trong áo. Nhanh như cắt, anh cởi bỏ áo sơmi và cả áo con của cô. Lạc Y chống cự, cô cố đẩy anh ra. Nhưng cô càng phản kháng thì Phục Ân càng gắt gao muốn chiếm lấy cô. Bí đường quá, Lạc Y chỉ còn cách cắn vào môi anh. Thoáng bất ngờ, Phục Ân liền rời khỏi môi cô. Lạc Y lúc này đang khóc, khóc rất nhiều đến nỗi nấc nghẹn. Cô vỡ òa ra như một đứa con nít choàng tay ôm chặt lấy cổ anh. - Thượng Tổng, tôi xin anh...tôi xin anh mà... - Lạc Y, cô sao thế?- Anh nhíu mày ôm lấy eo cô. - Tôi van xin anh...tôi không muốn...hức...không muốn một chút nào cả. - Được rồi, được rồi. Tôi không tiếp tục Anh vỗ vỗ lưng cô. - Anh đừng xem tôi như gái được không?...Tôi chẳng phải bán thân để anh làm vậy. Tôi không biết ở tôi có điểm nào làm anh hứng thú đến thế. Tôi cũng không phải loại con gái hư hỏng mà anh muốn tìm thì tìm, muốn vứt thì vứt. Lạc Y đứng dậy, cô nhặt áo lên vừa định mặc vào thì một vòng tay rắn chắc ôm lấy cô, thật chặt. - Em cứ yên tâm! Tôi đã lấy của em một thì tôi sẽ trả lại mười. Cũng như tôi cởi được chiếc áo này thì tôi sẽ mặc lại cho em những bộ váy khác, lung linh hơn, lộng lẫy hơn. Lạc Y cười nhạt, đưa tay lên lau nước mắt, cô gỡ tay anh ra. - Cảm ơn Thượng Tổng, nhưng đó là sự trao đổi, mua bán giữa tôi với anh. Chúng ta bây giờ chẳng dính líu gì nữa đâu. Mong anh hãy tìm một cô gái phù hợp hơn tôi. Lạc Y mặc lại áo. Sau khi chỉnh chu lại đàng hoàng thì cô quay đi. Bỗng một câu nói phía sau vang lên khiến cô dừng bước. - Kiều Lạc Y! Tôi muốn cưới em. Lạc Y đổ mồ hôi tay, cô ngạc nhiên tột độ đến nỗi không nói thành lời. Phục Ân kéo tay Lạc Y, anh nhìn thẳng vào mắt cô rồi hôn nhẹ lên trán. - Anh muốn cưới em! Thật đấy...

tổng tài sắc làm vợ anh tận hai lần