* Trích dẫn: Đoạn 2: " chị gió thổi mạnh đưa mây đi rất nhanh…mưa ơi mưa ơi". Đoạn truyện nói lên thời tiết khi gần chyển mua rất là oi bức, nóng nực.Nhưng con người, cỏ cây hoa lá rất là mong có mưa. -Trong đoan có từ "Oi bức"nghĩa là nóng nực ,ngột ngạt không có chút gió nào đó các con đọc lại - Khi mưa xuống các con thấy cây cối thế nào?
Cuối cùng Vân Tử Lăng cũng đến trước bia mộ của Mạc Niệm Quang. Cô đã trốn tránh ba ngày, cũng không dám đối mặt. Mãi cho đến khi giải quyết xong Vân Tử Diễm, khiến Khúc Tịnh Kỳ bị thương, cô mới dám đến gặp anh ta. Bầu trời, vô cùng u ám cũng giống như trái tim của cô ngay lúc này.
Thông thường độ tăng của rung là hợp lý và an toàn chừng nào mức rung không đạt tới "báo động". Nếu mức khốc liệt của rung tăng lên tới mức "báo động", nên bắt đầu ngay việc nghiên cứu để xác định nguyên nhân của tăng mức rung và có hành động để sửa chữa.
Mặt khác, rung động sau khi loại bỏ ngoại lực là rung động tự do. Trạng thái rung tự do được xác định bởi rung động tự nhiên với tần số và trạng thái rung cụ thể được xác định bởi các đặc tính hình học và đàn hồi của vật thể. Có vô số rung động tự
Có thể là sau khi trải qua sống chết nên mới không muốn mình có hối tiếc, mới kích động nói ra những lời đó, trong hoàn cảnh lúc đó tình cảm của cô dành cho anh cũng rất có khả năng là bị phóng đại lên khi đứng trước nguy hiểm…
"Nguyên lai là ngươi, ngươi tìm ta có việc?" Hắc phong đạo nhân chậm rãi đứng dậy. "Ha ha, biết được Trần Ca Trần Thiếu, mang theo mấy vị lão tiên sinh đi vào Trường An, bản thiếu cũng là cố ý để Trang đại tiểu thư, tại nhà cái phủ thượng, chuẩn bị rượu nhạt, hi vọng có thể khoản đãi
Tuần thứ 9 của hoạt động huấn luyện được gọi là "Tuần địa ngục". Đó là 6 ngày không ngủ, thường xuyên bị quấy rối về thể lực và tinh thần. Trong đó có một ngày đặc biệt được gọi là Mud Flats - chỉ khu vực đầm lầy nằm giữa San Diego và Tijuana.
Chương 4: Thúc giục xem mắt. Sự thật chứng minh rằng, Kỷ Lâm Phong đã đánh giá thấp sự kiên nhẫn của mẹ Kỷ về chuyện chung thân đại sự. Tại nhà họ Kỷ, sau khi ăn xong, ba Kỷ, mẹ Kỷ, Kỷ Lâm Phong, một nhà ba miệng ngồi trên ghế sofa. Mở tivi lên, mẹ Kỷ không quan
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Chương 33 Edit An Tĩnh Kỷ Lâm Phong muốn lần thứ hai, lần này là lật Sở Hòa từ hướng chính diện xuống, sau đó tiến vào… Làm xong, Sở Hòa như trở thành một đống bùn nhão xụi lơ bên bờ. Kỷ Lâm Phong thấy cô quả thật đã cực kì mệt mỏi rồi, quyết định tối nay sẽ tha cho cô. Kỷ Lâm Phong bế Sở Hòa vào phòng tắm trong phòng ngủ, nhanh chóng rửa sạch cơ thể giúp cô, lại ôm cô trở về giường lần nữa. Sở Hòa gối đầu lên cánh tay Kỷ Lâm Phong ngủ say, hàng lông mi dài và dày rũ xuống, thật sự giống như cô đã dùng hết sức lực của mình vậy. Hơi thở của cô nhẹ nhàng, miệng nhỏ khẽ khép lại, yên tĩnh và ngoan ngoãn. Kỷ Lâm Phong nhìn chăm chú một hồi lâu, cuối cùng dịu dàng hôn lên trán cô một cái, hai tay ôm lấy eo cô, đi vào giấc ngủ. Ngày hôm sau vẫn là một ngày làm việc, công ty có một đống việc lớn chờ Kỷ Lâm Phong xử lí, vì thế anh cũng không thể mê mệt hương vị dịu dàng này mãi được. Buổi sáng lúc Sở Hòa tỉnh dậy, đưa tay lấy điện thoại đang đặt trên tủ đầu giường, thì thấy trên tủ có dán một tờ ghi chú với lời nhắn “Biết em sẽ thức dậy muộn, bánh mì nướng để trên bàn, nhất định phải ăn. Buổi trưa bận rộn nên có thể anh sẽ không về, em muốn ăn cái gì thì anh gọi giúp em, không muốn ăn bên ngoài, anh sẽ gọi bà vú đến làm. Nếu để anh phát hiện em không ăn sáng và không ăn bữa trưa, lúc về sẽ trừng phạt em đó.” Đúng là dài dòng! Sở Hòa nhìn dòng chữ rồng bay phượng múa, nhất là câu cuối cùng kia, bĩu môi, oán thầm không ngừng. Sau khi rửa mặt xong, Sở Hòa lười biếng đi xuống lầu, ngồi dựa lên ghế, bưng bánh mì nướng đến, bên trên đã có phết sẵn mứt trái cây mà cô thích anh nhất. Tâm trạng của Sở Hòa thật sự rất tốt, ngậm lấy một lát bánh mì, bắt đầu “quấy rấy” người nào đó trên wechat. Cô chụp một tấm hình và gửi đi Muốn ăn bữa sáng chung với anh. [đáng thương. jpg] Đợi mấy phút, người nào đó vẫn chưa trả lời, Sở Hòa vứt điện thoại qua một bên, rũ mắt, tiếp tục ăn sáng. Hồi lâu sau, trong wechat hiện ra ba tin nhắn. Kỷ Lâm Phong Muốn em. [hôn gió. jpg] Kỷ Lâm Phong Muốn ăn em. Kỷ Lâm Phong Buổi tối ăn cơm cùng nhau. Nhưng lúc đó Sở Hòa đã về tầng năm, vùi đầu bắt đầu vẽ tranh, không nghe được âm thanh thông báo có tin nhắn. Lúc cô cầm điện thoại lên lần nữa, đã là một lúc rất lâu sau. Sở Hòa tự động xem thường hai tin nhắn trước, nhìn đến tin thứ ba, nhớ đến đã lâu rồi hai người không ăn cơm cùng nhau, cũng không đi qua công ty của anh lần ở trước kia vì trở về nên không tính, vì vậy cô hỏi Kỷ Lâm Phong xế chiều nay cô đến chỗ anh thì có tiện không. Có bạn gái ngồi bên cạnh lúc làm việc, dĩ nhiên Kỷ Lâm Phong tình nguyện vô cùng. Sở Hòa chưa nói cụ thể mấy giờ sẽ đến, nhưng cả một buổi chiều đó, Kỷ Lâm Phong vẫn luôn ở trong trạng thái chờ đợi, nghĩ đến việc cô sẽ đến phòng làm việc với anh, trong lòng lập tức có một sự vui vẻ bí ẩn trong máu, chảy khắp tứ chi cơ thể anh. Tinh thần không cách nào tập trung một trăm phần trăm như thường ngày nữa, cứ mãi phân tâm suy nghĩ thử xem có phải cô đã sắp tới rồi không hay là vẫn đang trên đường, tuy thời gian rất khó chịu đựng nhưng anh lại hưởng thụ sự chờ đợi này. Đúng như đã nói như vậy “Bốn giờ chiều em sẽ đến, như vậy thì từ lúc ba giờ, anh đã bắt đầu cảm thấy hạnh phúc. Thời gian càng đến gần, anh lại càng cảm thấy hạnh phúc. Thời điểm đến đúng bốn giờ, thì anh sẽ đứng ngồi không yên, anh lại phát hiện giá trị của hạnh phúc.” Lúc bốn giờ Sở Hòa mới ra cửa, cô cảm thấy khoảng thời gian này, chắc là Kỷ Lâm Phong đã bận rộn công việc xong cả rồi. Cô vốn đã nghĩ đến việc tạo bất ngờ cho Kỷ Lâm Phong nhưng sẽ không nói ra điều đó, nhưng cô sợ có thể anh không ở công ty hoặc là không tiện đối với công việc của anh, cho nên để an toàn thì vẫn nên thông báo trước một tiếng. Đến tập đoàn Phong Hoa, cô gái xinh đẹp đứng ở quầy lễ tân, Sở Hòa đi lên phía trước nói với cô ấy là mình muốn tìm Kỷ Lâm Phong. Cô em trước đầy nở một nụ cười tiêu chuẩn, lễ phép hỏi “Xin hỏi cô là cô Sở Hòa sao?” “Ừ.” Sở Hòa gật đầu trả lời, làm cách nào mà cô ta biết được, chẳng lẽ là Kỷ Lâm Phong đã đánh tiếng thông báo từ trước. “Xin chờ một chút.” Cô em nói xong thì lập tức gọi đến số, “Xin chào Kỷ tổng, cô Sở đã đến quầy lễ tân rồi ạ, được… Vâng…” Cô nàng cúp điện thoại, duy trì giọng nói vui vẻ và nụ cười của mình, nói với Sở Hòa “Kỷ tổng sẽ đến đón cô ngay, mời cô ngồi chờ một lúc ạ.” “Được.” Kỷ Lâm Phong tự mình đến đón cô, Sở Hòa cảm thấy khá bất ngờ, nhưng trong lòng lại tràn đầy sự ngọt ngào. Người bạn trai này, đứng là xứng chức mà. ** Hết chương 33 Pass chương 34 Ba Sở đã bảo Sở Hòa mua giúp ông thứ gì để kiếm cớ bảo cô ra khỏi nhà? Pass gồm 8 chữ cái, viết thường, không dấu. Chương 32 Chương 34 Chương 31 Về nhà Edit An Tĩnh Sự bất ngờ chết yểu ngay trong lòng. Vì lúc xế chiều ngày hôm sau, Kỷ Lâm Phong đã quay về với với sự phong trần mệt mỏi. Mười hai giờ khuya thấy bạn gái gửi đến ba chữ tương tư, lòng muốn về nhà của Kỷ Lâm Phong nhất thời như mũi tên, hận không thể đến bên cạnh Sở Hòa trong nháy mắt để xóa bỏ sự mong nhớ đau khổ này. Vốn là cần phải ở lại hai ngày, Kỷ Lâm Phong đã gắng gượng thức đêm để gom nó thành một ngày. Lúc trở lại, ngay cả hành lí cũng chưa đem về, trực tiếp chạy nhanh đến trước cửa nhà Sở Hòa. Sở Hòa vừa mới mở cửa ra, Kỷ Lâm Phong lập tức vọt vào. Sở Hòa phải lui về sau mấy bước trước khi anh xông đến, Kỷ Lâm Phong trở tay đóng thẳng cửa lại, ném vali hành lí xuống, nhấc bước lớn tiến lên ôm chặt cô vào lồng ngực mình. “Nhớ em quá đi thôi.” Cơ thể Sở Hòa bị giữ chặt với hai cánh tay với lực vô cùng lớn nhưng vẫn không nhúc nhích, cô cũng duỗi tay ôm lấy anh, hai cánh tay vòng qua eo anh thật chặt, rầu rĩ nói “Em cũng rất nhớ anh.” “Nên anh đã trở về trước thời hạn đây.” Giọng nói của Kỷ Lâm Phong trầm thấp, cánh tay càng dùng sức. Hai người không nói nửa lời, lẳng lặng ôm nhau như vậy một hồi lâu. Toàn bộ sức lực của Kỷ Lâm Phong đều dồn lên người Sở Hòa, không nhúc nhích. Trước khi thân thể cảm thấy không nhịn được nữa, Sở Hòa vỗ vỗ sau lưng anh, giọng nói dịu dàng “Có phải rất mệt mỏi không, lên giường ngủ một lúc đi anh.” “Còn chưa tắm rửa, quần áo dơ quá.” “Vậy tắm rửa trước nhé?” “Mệt mỏi, không muốn cử động.” Cằm Kỷ Lâm Phong để sát bên gáy của Sở Hòa, trong lồng ngực truyền ra âm thanh mệt mỏi không chút sức lực. “Vậy thì ngủ đi anh.” Sở Hòa vừa nói xong thì động đậy để thoát khỏi vòng ôm, kéo anh đi vào phòng ngủ. Hai cánh tay Kỷ Lâm Phong vẫn khóa chặt chiếc eo thon của cô không rời, trực tiếp ôm cô đi đến phòng ngủ. “Ngủ chung.” Hai chân Sở Hòa cách mặt đất, bị Kỷ Lâm Phong mang vào trong phòng ngủ, tiếp theo lại được ôm lên giường, sau đó lại bị Kỷ Lâm Phong áp sát bên cạnh. Từ huyền quan đến trên giường, cả đoạn đường này, tư thế Kỷ Lâm Phong ôm cô đều không thay đổi. Sở Hòa bất đắc dĩ oán thầm, còn nói là mệt mỏi cơ đấy, ôm một cô gái cao một mét sáu tám như cô dễ dàng mà còn không thở hổn hền, trông rất phấn khởi. Thật ra thì, sự “phấn khởi” của Kỷ Lâm Phong chỉ là về phần tinh thần mà thôi —- gặp bạn gái thì đương nhiên sẽ phấn khởi. Nhưng về phần sinh lí thì vừa mới ôm một cái thôi đã tiêu hao hết phần sức lực cuối cùng của anh rồi. Hai ngày không ngủ, bây giờ mí mắt anh như thể quả tạ vậy, nặng trĩu, không đủ sức nâng lên nữa, mà cũng không muốn nâng lên làm gì. Người nào đó vừa lên giường thì lập tức không lên tiếng nữa. Ban đầu Sở Hòa còn tưởng rằng anh chắc chắn muốn động tay động chân, kết quả không bao lâu sau đã nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của người bên cạnh. Xem ra là anh thật sự rất mệt mỏi, vừa dính vào gối đã ngủ ngay. Sở Hòa ngước mắt nhìn khuôn mặt yên tĩnh ngủ say của Kỷ Lâm Phong, cô cũng yên lặng nhắm mắt lại. … Hai ngày sau chính là buổi gặp mặt người lớn trong gia đình, sáng sớm Kỷ Lâm Phong đã thức dậy tự mình mân mê lại hình tượng, ngay cả việc chạy bộ sáng sớm cũng bị anh lược bỏ sang một bên. Lúc Sở Hòa xuống lầu, lập tức nhìn thấy hình ảnh Kỷ Lâm Phong mặc một bộ âu phục màu đen đứng dựa bên cạnh xe. Hai chân dài bắt mắt tùy ý đặt trên mặt đất, tư thế rất chi là chanh sả, tóc trông ổn định hơn so với bình thường, để lộ ra cái trán sáng bóng đầy đặn. Rõ ràng là quần áo có mang theo yếu tố sang trọng, nhưng mặc trên người anh thì rõ ràng còn có cả khí chất tinh anh, trông rất có sự thành thục và chững chạc của người đàn ông. Mọi nhất cử nhất động của anh đều thể hiện sự tài giỏi, phong độ ngời ngời. Sau khi lên xe, Sở Hòa nhìn động tác chuyện động tay lái bằng một tay của Kỷ Lâm Phong, cảm giác mình đã si mê anh không dừng lại được. Điều vô hình, chính là điều có thể giết chết người nhất. Trên đường đi, tâm trạng của Sở Hòa thoải mái hơn lần trước nhiều. Cô nhìn Kỷ Lâm Phong đang chuyên tâm lái xe, anh không nói nhiều, trong lòng cô có hơi hả hê. Không phải anh luôn muốn được gặp người lớn sao, hôm nay đã được đền bù như mong muốn, dù sao người nên lo lắng cũng không phải là cô. Khoảng một giờ đồng hồ sau, hai người đến nhà ba mẹ Sở Hòa. Cô nhấn chuông cửa, Kỷ Lâm Phong cầm các loại túi lớn túi nhỏ đựng những hộp quà đứng bên cạnh. Lúc mẹ Sở mở cửa tiếp đón, thấy chiến trận như vậy cũng không tránh khỏi bị giật mình. “Con chào dì ạ, con là Kỷ Lâm Phong.” “Mau vào mau vào đi, Tiểu Kỷ, con thật là, mua nhiều đồ như vậy làm gì!” Kỷ Lâm Phong lễ phép mỉm cười đáp “Không có gì ạ, đây chỉ là chút tâm ý của con thôi.” “Đứa nhỏ này….” Thấy Kỷ Lâm Phong đi cất quà vào trong hộc tủ, mẹ Sở cũng nhận lấy mấy túi, mặt ngước lên nhìn Sở Hòa, “Sở Sở, ngớ ra làm gì, mau mau đi rót cho Tiểu Kỷ một cốc nước đi con.” Ngoài miệng Sở Hòa giả vờ đáp lời, nhưng tay chân thì lại không thấy động tác đâu. Không phải chỉ là đang khách sáo chút thôi sao. Mẹ Sở gọi Kỷ Lâm Phong vào phòng khách ngồi xuống. Anh nhìn thấy ba Sở đang ngồi tựa trên ghế sofa đọc báo, tiến lên cung kính chào hỏi một tiếng. Ba Sở chỉ ngước mắt nhìn, nhàn nhạt đáp lại một tiếng. Kỷ Lâm Phong cảm giác được không khí xung quanh ba vợ đại nhân có hơi thấp, trong lòng có cảm giác hơi thấp thỏm chưa từng có trước đó. Xem ra ngọn núi ba vợ đại nhân này khó mà vượt qua nha. Mặc dù sắc mặt ba Sở không có gì bất thường, nhưng trong mắt Sở Hòa thì động tác không gợn sóng kia chính là biểu hiện của việc không hài lòng về Kỷ Lâm Phong, vì vậy cô có hơi không vui. Sở Hòa đi đến, đặt mông ngồi ở vị trí bên cạnh ba Sở trên ghế sofa, rút tờ báo ông đang cầm ra, than phiền “Ba, xem báo làm gì ạ, cũng không thèm nhìn con gái mình nữa ạ?” Con gái vừa trở lại đã làm nũng với mình, vẻ mặt của ba Sở cũng trở nên ấm áp hơn nhiều, lúc ánh mắt lơ đãng liếc về phía Kỷ Lâm Phong, trong miệng lạnh nhạt hừ một tiếng, “Nhìn hơn hai mươi năm, nhìn đã chán từ lâu rồi.” “Ơ kìa, ba—–“ Sở Hòa kéo dài giọng điệu, bỉu môi nói, “Nhìn chán cũng được thôi ạ, à khoan — đây là bạn trai con, chắc chắn ba chưa từng nhìn đó.” Ba Sở nghẹn lời, thật không biết nên nói cái gì với cô mới tốt. Nhìn dáng vẻ không đứng đắn của cô, lạnh giọng nói sang chuyện khác. “Ngồi yên! Vừa mới trở về đã không ngồi yên được rồi, còn ra thể thống gì nữa!” “A….” Sở Hòa bỉu môi một cái rồi lại ngồi sang một bên —- vừa ở trước mặt người khác đã bày ra dáng vẻ người ba nghiêm khắc, hừ! Lần đầu tiên Kỷ Lâm Phong thấy dáng vẻ của hai ba con cô, nhưng mặt anh vẫn không đổi sắc, chỉ có trong lòng cảm thấy vừa mới lạ vừa buồn cười. Hóa ra tính tình không biết kiềm chế và yêu tự do của Sở Sở, là được gia đình luyện thành. Cơm trưa là do mẹ Sở xuống bếp. Tài năng nấu nướng của Sở Hòa, toàn bộ đều là vì tay nghề nấu nướng tuyệt vời của mẹ Sở. Sau khi Kỷ Lâm Phong nếm thử cũng khen không dứt lời, nói rằng tài nấu nướng của mẹ Sở cao hơn hẳn một bậc so với mẹ anh. Ở trên bàn ăn, mẹ Sở nhiệt tình là điều đương nhiên không cần nói, nhưng không biết có phải là vì nguyên nhân của thức ăn mỹ vị không, mà hình như ba Sở cũng không còn lạnh nhạt như lúc nãy nữa, thỉnh thoảng có trò chuyện đôi ba câu với Kỷ Lâm Phong. Nhưng vừa nghe Kỷ Lâm Phong khen một cái, sắc mặt ông lại trở nên phức tạp. Ba Sở phức tạp ở chỗ, tài nấu nướng của mẹ Sở rất tuyệt là chuyện đương nhiên, khen ngợi mấy câu cũng là đáng mặt, trong lòng ông càng nghe càng vui vẻ hơn, cảm thấy tên nhóc này rất biết cách dùng lời ngon tiếng ngọt để nịnh hót, làm cho vợ và con gái mình tươi cười rạng rỡ… Thân là người đứng đầu của gia đình, lại cảm giác được có nguy cơ đang tồn tại, sắc mặt ba Sở lại trở lên lạnh lẽo hơn. Sau khi ăn xong, ba Sở đuổi Sở Hòa ra ngoài mua đồ. “Ba, mới vừa ăn xong mà, để con nghỉ ngơi một hồi đi ạ.” “Nước tương trong nhà không còn nữa, còn có muối và gia vị nữa, con đi mua một ít rồi về. Con gái ăn xong phải đi tới đi lui nhiều vòng mới không bị mập.” Ba cô đã thay đổi, không thương cô nữa. Trước kia ông đều nói mình quá gầy, phải ăn thêm mấy bát nữa! Thế mà bây giờ lại chê cô, còn nóng lòng muốn đuổi cô ra ngoài chạy bộ! Ôi, đàn ông! Lần đầu tiên Sở Hòa sinh ra cảm giác thất sủng trong căn nhà của mình. Kỷ Lâm Phong đoán được dụng ý của ba Sở, anh mở miệng nói “Đồ nặng, để con đi mua ạ.” Tính cách của Sở Hòa cho đến bây giờ vốn không phải là kiểu sẽ khuất phục, nếu như Kỷ Lâm Phong không nói, vừa rồi cô cũng định kêu Kỷ Lâm Phong đi mua cùng với cô. “Vậy thì con muốn Kỷ Lâm Phong đi cùng với con!” “Không được!” Ba Sở nhìn Kỷ Lâm Phong với dụng ý khác, sau đó chống đối không chấp nhận, còn bổ sung thêm một câu “Chỉ một mình con đi thôi, thuận tiện ghé lại tiệm chuyên bán rượu mua một chai rượu về đây, loại mà ba thường uống đấy.” Cái tiệm chuyên bán rượu đó rất xa. Lúc này Sở Hòa mới phát hiện ra điều không đúng. Ba mình khác thường như vậy, chẳng lẽ muốn đánh lạc hướng cô à? ** Hết chương 31 Pass chương 32 Lần xem mắt với Kỷ Lâm Phong là lần xem mắt thứ mấy của Sở Hòa? Pass gồm 10 chữ cái, viết thường, không dấu. Chương 30 Chương 32 Chương 30 Ngủ cùng nhau Edit An Tĩnh Đêm cuối thu, gió lạnh thổi qua xào xạc, khắp nơi đều là gió thổi vù vù, tựa như đang gọi đầu đông đến. Sở Hòa và Hứa Lộ Bạch ăn uống no say thì đi ra từ tiệm lẩu, cùng nhau trở về nhà Sở Hòa. Thời điểm Sở Hòa dọn đến tiểu khu hiện tại là vào cuối hè, ba mẹ cô đã qua đây một lần, còn Hứa Lộ Bạch vẫn chưa đến lần nào. Cho nên tối nay cô nàng đến đây để “thị sát” một vòng, thuận tiện “đổi bạn giường khác”. Hứa Lộ Bạch đi lại lòng vòng trong nhà một vòng, thành thạo tựa như đang thao thao bất tuyệt phê bình gì đó. Sau khi cô ấy đi theo Sở Hòa để rửa mặt xong, hai người đi song song, sóng vai ngồi tựa vào thành giường, nói chuyện phiếm câu được câu mất với nhau. Cuộc sống như thể trở lại lúc Sở Hòa vừa mới tốt nghiệp vậy, Sở Hòa chọn lựa rất nhiều nhưng vẫn không tìm được một nơi ở khiến cô hài lòng, thế là Hứa Lộ Bạch đã mời cô đến ở chung với mình. Mùa đông khi đó cũng không khác biệt gì so với bây giờ, ban đêm lạnh lẽo, hai người ngủ trên cùng một chiếc giường, còn rất hài hòa. Hiện tượng rõ ràng nhất khi bạn thân ngủ chung chính là trước khi chìm vào giấc ngủ, hai người sẽ tự động hàn huyên đến nửa đêm, muốn ngưng lại cũng không ngưng được. Lúc này, Sở Hòa và Hứa Lộ Bạch nằm trên giường, nhắm mắt lại, vẫn chưa yên tĩnh được một hồi, Hứa Lộ Bạch đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nên tiếp tục mở lời. “Sở Sở, tớ vừa mới nhớ lại, mấy ngày trước Lục Dữ có nói với tớ một chuyện, là liên quan đến Diệp Tô.” “Thế nào?” Sở Hòa quay đầu nhìn Hứa Lộ Bạch, nghi ngờ hỏi. Hứa Lộ Bạch thấy dáng vẻ Sở Hòa dường như là không biết chuyện gì, nói tiếp “Chính là có một ngày Kỷ Lâm Phong gọi điện thoại cho Lục Dữ để hỏi anh ấy về kết quả gì đó, lúc ấy tớ cũng có ở bên cạnh, Lục Dữ mới nói cho tớ nghe, tớ mới biết là tra chuyện của Diệp Tô. Sau đó Kỷ Lâm Phong lại nói gì đó với Lục Dữ, tớ thật sự rất tò mò mà, nên cứ nhất quyết truy hỏi anh ấy, sau đó Lục Dữ mới nói cặn kẽ về tình huống cụ thể. Đại khái là Kỷ Lâm Phong muốn Lục Dữ tra xét tài liệu gì đó về Diệp Tô, sau đó tung ra trong giới thiết kế… Bây giờ các công ty trong thành phố S cũng không dám hợp tác với cô ta nữa. Thật sự rất thoải mái khi nghĩ đến điều này!” Sở Hòa nghe, chỉ lẳng lặng suy nghĩ, không nói. Xem ra nếu như vậy, công ty Kỷ Lâm Phong không thuê cô ta sao? “Trước đó tớ đã nói với Lục Dữ rồi, dứt khoát để chuyện của Diệp Tô lộ diện ra ánh sáng trên mạng đi, khiến cô ta trở thành đối tượng bị đả kích. Dân trên mạng tùy tiện phun ra một ngụm nước bọt, đã có thể bôi xấu danh tiếng của cô ta trong giới thiết kế rồi. Nhưng Lục Dữ không đồng ý, nói Kỷ Lâm Phong và anh ấy đều cảm thấy làm như vậy thì uổng công vô ích, huống chi hướng gió trên mạng lại không được khống chế tốt, lỡ chẳng may danh tiếng của cô ta vang dội thì cái mất sẽ nhiều hơn cái được, đánh rắn phải đánh bảy tấc, với thái độ của tập đoàn Phong Hoa, thì người trong nghề cũng biết nên làm gì mà…” Hứa Lộ Bạch thản nhiên nói, thấy Sở hòa ngơ ngác không có phản ứng gì, lên tiếng gọi cô, “Sở Sở, cậu có đang nghe tớ nói gì không vậy?” “Ừ.” Sở Hòa lấy lại tinh thân và trả lời, “Kỷ Lâm Phong không nói những chuyện này cho tớ biết, cậu không nhắc đến thì tớ cũng không biết gì.” Hứa Lộ Bạch chớp mắt mấy cái, cười trêu nói “Chắc chắn là anh ấy không muốn để cậu bận tâm mà. Âm thầm giúp cậu hả giận, không ngờ lại man như thế nha…” Hả giận sao? Hình như sau khi biết được thì cũng thật sự hả giận đấy. Khóe miệng Sở Hòa không tự chủ cong lên — sự không cam lòng tích tụ trong lòng mấy năm qua, ngay lúc này dường như đã nhẹ nhàng đi không ít. “Đừng nói là cậu, ngay cả tớ cũng cảm thấy cực kì hả giận đấy!” Hứa Lộ Bạch làm ra vẻ thông thạo. “Cái này gọi là —- không phải không báo thù, mà là thời điểm chưa đến!” “Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn.” Sở Hòa cười, bổ sung thêm. “Đúng!” Dường như trong lòng có lời gì muốn được biểu đạt ra, Sở Hòa cầm điện thoại mở wechat ra, gõ ra ba chữ trong khung đối thoại và bấm gửi [Em nhớ anh] Đây là lần đầu tiên Sở Hòa chủ động gửi tin nhắn sến súa này cho Kỷ Lâm Phong. Qua mười mấy phút sau, trong wechat vẫn chưa có ai trả lời. Có lẽ anh vẫn còn đang bận rộn. Kỷ Lâm Phong đi công tác ở thành phố lân cận trong hai ngày, vẫn chưa xác định lúc nào sẽ trở lại. Nếu không, gửi một phần thưởng bất quà qua cho anh nhỉ? ** Hết chương 30 Chương 29 Chương 31 Chương 27 Gặp người lớn Edit An Tĩnh Beta Yinting Buổi sáng, Sở Hòa tỉnh dậy trong lồng ngực của Kỷ Lâm Phong. Mặt dán lên ngực anh, đầu gối lên cánh tay của anh. Cơ thể hai người gắn bó sát vào nhau, chỉ có điều phần thân dưới của hai người đã tách ra. Không biết là mấy giờ rồi, ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ đã được đóng lại, một vài tia sáng chiếu vào phòng ngủ, trong phòng có hơi sáng. Sở Hòa nhẹ nhàng nhúc nhích hai chân, giữa hai chân sạch sẽ, nhẹ nhàng và khoan khoái, chắc là tối hôm qua sau khi cô ngủ say, Kỷ Lâm Phong đã lau chùi giúp cô. Sở Hòa ngửa đầu, thấy anh vẫn nhắm mắt, chưa tỉnh dậy, nên cô tiếp tục nằm bất động. Ngủ tiếp không được, cũng không muốn thức dậy bây giờ, Sở Hòa dứt khoát nhắm mắt, nghĩ đến các tình tiết tiếp theo của bộ truyện tranh nên như diễn ra thế nào. Suy nghĩ một lúc thì không biết suy nghĩ đã chạy đi đâu, trong đầu không ngừng nhớ lại cảnh tượng lúc cô và Kỷ Lâm Phong vận động trên giường. Trời ạ, nếu không thì vẽ tranh ngập tràn da thịt nhỉ? Cái gì mà áo sơ mi trắng, âu phục đen, rồi là khăn tắm, suy nghĩ một hồi đã có hơi ngứa tay. Trước kia muốn trải nghiệm cảm giác mới mẻ, Sở Hòa đã thử vẽ tranh cảnh nóng, vừa mới bắt đầu vẽ đã cảm giác hai mắt mình bị bôi đen không nắm bắt được trọng điểm, sau đó cô có than thở với Hứa Lộ Bạch, cô ấy đã nói thẳng chuyện này không thành vấn đề, rồi tiếp đó còn nhiệt tình gửi mấy phim nóng qua, nói rằng “chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy, cậu vẽ ra thì trong lòng tự khắc hiểu rõ thôi”. Sở Hòa ôm theo thái độ nghiêm túc học tập kiến thức, khiêm tốn nghe chỉ dạy, Hứa Lộ Bạch từ vui một mình biến thành mọi người cùng vui, như thể gặp được tri âm vậy, vô cùng vui vẻ và hào hứng. Từ mỗi người đi theo hướng thành người đi chung một con đường, hai người còn trao đổi với nhau về nội dung, hình ảnh và nhân vật chính, nói về cảm nghĩ, càng nói thì sự hứng thú của cả hai càng hớp nhau. Sở Hòa có kiến thức lí luận và kinh nghiệm thị giác, đường nhiên vẽ sẽ càng ngày càng cao tay, sau đó chọn ra mấy bức tranh tự nhận là không tệ, Hứa Lộ Bạch nhìn thấy nếu gửi bản thảo các tác phẩm này đi cũng tốt. Hiệu quả trưng dụng nền tảng không tệ, hy vọng Sở Hòa sẽ cung cấp bản thảo lâu dài, nhưng cô không hy vọng sự hưởng thụ sẽ trở thành gánh nặng. Hơn nữa, vẽ nhiều quá cũng sẽ rất mệt. Vì vậy Sở Hòa không nghe theo ai hết, thích làm gì thì làm, có tâm trạng thì sẽ vẽ một bức, nếu như muốn vẽ mà không có linh cảm, thì sẽ xem phim nóng để tìm đôi chút cảm giác, điều hòa lại cuộc sống đơn điệu. Bây giờ có bạn trai, chắc hẳn là phim nóng đã không còn ích lợi gì nữa rồi. Sở Hòa nghĩ như vậy, lại ngẩng đầu lên nhìn Kỷ Lâm Phong một cái, ai ngờ lại bắt gặp một đôi mắt với hai con ngươii trong trẻo —- “Trời ạ!” Sở Hòa bất thình lình phát ra một tiếng kêu thấp, “Sao anh tỉnh dậy rồi mà không nói lời nào vậy?” Sở Hòa giật mình không nhẹ, mạnh miệng trách cứ anh. “Sợ à?” Tay trái của Kỷ Lâm Phong đặt mu bàn tay của Sở Hòa, vuốt ve mấy cái tỏ vẻ an ủi. “Thấy em suy nghĩ gì mà nhập thần, nên không muốn quấy rầy em.” Sở Hòa nhập thần suy nghĩ muốn xem phim nóng vừa nghe nói vậy, ánh mắt nhẹ nhàng lay động “Đó là em ngẩn người mà.” Kỷ Lâm Phong rút cánh tay phải mà Sở Hòa đang gối đầu lên, hai tay vòng qua vòng eo nhỏ nhắn của Sở Hòa và ôm cô nằm lên trên ngực mình, dịu dàng vuốt ve mái tóc đen dài trên lưng cô, đôi mắt rũ xuống nhìn đỉnh đầu cô “Tìm một thời gian đi gặp ba mẹ anh nhé?” Buổi sáng vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy Sở Hòa đang tựa vào ngực mình, mái tóc dài đen bóng hiền dịu, sắc mặt trắng trẻo hơi ửng hồng, trong đầu Kỷ Lâm Phong hiện ra ý định đã có từ trước. “Hả?” Sở Hòa mở to mắt, ngẩng đầu lên đối mặt với Kỷ Lâm Phong, “Sao đột nhiên lại nói đến chuyện này ạ?” “Em không muốn đi à?” Sở Hòa rời ánh mắt đi “Không phải… Nhưng có phải nhanh quá rồi không…” Hình như bắt đầu yêu đương còn chưa đầy ba tháng mà? “Không biết, ngày đó em vốn đã gặp mặt mẹ anh rồi.” Sở Hòa hồi tưởng lại “ngày đó” là ngày nào, bỗng nhiên nhớ lại buổi sáng ăn chè hạt sen khoai từ của một ngày nào đó… Mẹ bạn trai đến, mình vẫn chưa thức dậy, không gặp được người, nhưng lại được ăn bữa sáng mà người ta cố ý làm cho con trai trước — đúng là ngượng ngùng đến phát hoảng mà. Sở Hòa cảm thấy mình nên định hình lại hình tượng của bạn thân mình trong mắt mẹ của bạn trai, vì vậy cô đồng ý với Kỷ Lâm Phong. Dĩ nhiên, vì muốn “rửa sạch nhục” thì trước tiên phải biết người biết ta, và sẽ không ỷ lại mà đánh nếu không có chuẩn bị trước. Kỷ Lâm Phong nói chuyện gặp mặt với gia đình, ba Kỷ và mẹ Kỷ vừa mừng vừa sợ, kinh ngạc là vì không ngờ rằng tốc độ của con trai mình lại nhanh như vậy, vui là vì cuối cùng cũng sắp có con dâu. Vì vậy họ nhanh chóng sắp xếp một buổi gặp mặt nhau. Trong một loạt các việc cần chuẩn bị trước khi đi gặp người lớn trong gia đình, Sở Hòa muốn biết về sở thích của ba mẹ Kỷ Lâm Phong nên đã hỏi lại anh. Kỷ Lâm Phong lại không mấy để ý, nói không cần bận tâm nhiều như vậy, đi tay không là được rồi. Sở Hòa đưa ra đòn sát thủ là nếu anh không phối hợp thì cô cũng không đi, dĩ nhiên Kỷ Lâm Phong phải ngoan ngoãn nghe lời. Vì vậy đến ngày gặp mặt, mẹ Kỷ vừa mở cửa đã nhìn thấy trong tay Sở Hòa xách theo hai hộp quà, sau khi nhiệt tình chào đón cô vào nhà ngồi trò chuyện một hồi lâu, bà mới quay đầu quở trách Kỷ Lâm Phong. “Có chuyện gì xảy ra với con vậy hả, còn để cho Sở Sở cầm đồ thế hả, một người đàn ông như con không biết xấu hổ sao?….” “Là con sai.” Kỷ Lâm Phong trực tiếp thừa nhận. Đúng là lúc đứng chờ ở cửa, hai tay của Kỷ Lâm Phong trống trơn. Từ lúc xuống xe đến cửa nhà là một đoạn đường ngắn, Sở Hòa kiên quyết nói để cô, không cho Kỷ Lâm Phong nhúng tay vào. Kỷ Lâm Phong cũng hết cách, nên đành phải cưỡng chế cầm lấy tất cả đồ, nói đến cửa nhà sẽ đưa cho cô cầm. Sở Hòa không cãi lại anh được, đành phải như vậy. Cho nên bây giờ thấy mẹ Kỷ dạy dỗ Kỷ Lâm Phong mà anh cũng không còn cách nào, trong lòng Sở Hòa cảm thấy rất áy náy. Vẻ mặt cô lộ ra chút mất tự nhiên, mở miệng khuyên “Bác gái, là con nhất quyết muốn cầm thôi ạ…” Mẹ Kỷ dừng lại, quay đầu nhìn về phía sở hòa với vẻ mặt hiền hòa, cười nói “Mắng nó cũng không sao. Bác biết con là một đứa trẻ ngoan, vừa hiểu chuyện vừa ngoan ngoãn… Chỉ là lần sau đến thì đừng mang đồ theo nữa, nếu không bác sẽ cảm thấy không vui. —- Kỷ Lâm Phong, có nghe không, lần sau nhớ cản con bé lại.” Kỷ Lâm Phong “Nghe rồi ạ.” Sở Hòa lúng túng cười một tiếng, thật ra thì cũng không mua gì cả, hai hộp quà này cho ba mẹ anh, một người là lá trà, một người là bộ mỹ phẩm dưỡng da, đều là Kỷ Lâm Phong trả tiền. ** Hết chương 27 Pass chương 28 Sở Hòa đã gọi Kỷ Lâm phong là gì trong lần đầu tiên gặp mặt? Pass gồm 8 chữ cái, viết thường, không dấu. Chương 26 Chương 28
Bạn đang đọc truyện Là Gió Thổi, Là Rung Động của tác giả Vô Thanh. Đột nhiên, cô lại bị Kỷ Lâm Phong ôm lên trên giường.“Này, anh làm gì vậy, em còn chưa xem gì cả?”“Xem chúng ta là đủ rồi.”Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Chỉ Yêu Mình Anh hay Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu.
Chương 1 Lần đầu gặp anh Edit & beta Bông Truyện được edit và đăng tại 🎀 6 giờ sáng, bầu trời vẫn còn xám xịt. Sở Hòa đã ngồi trước bàn hơn một tiếng đồng hồ. Cô nhìn đám sương mù mờ mịt ngoài cửa sổ mà cảm thấy lòng mình cũng mù mịt như thế, không thể phân biệt rõ suy nghĩ. Bút vẽ bị kẹp lỏng lẻo giữa hai ngón tay mảnh khảnh trắng nõn, tờ giấy dưới tay bị đè nên nhăn một góc, và trên mặt giấy là một bức tranh phong cảnh còn chưa hoàn thành với mấy nét vẽ ngổn ngang hệt như tâm trạng buồn bực của chủ nhân lúc này. Sở Hòa nhìn những nét vẽ không có trật tự đó thì xoa xoa huyệt Thái Dương, sau đó ném bút vẽ sang một bên, quyết định thay quần áo ra cửa tìm chút linh cảm. Mấy ngày trước Sở Hòa mới dọn vào khu dân cư này. Nơi này chỉ mới được khai phá mấy năm gần đây và cách thành phố khá xa. Tuy nhiên, tiểu khu này hướng về núi và sông, có nhiều hàng cây xanh mát, môi trường lại yên tĩnh và thanh bình nên rất thích hợp với nghiệp vẽ của cô. Cô đã xem qua mấy chỗ rồi nhưng cuối cùng lại chọn trúng tiểu khu này. Chắc thời gian trước có quá nhiều chuyện như chuyển nhà, dọn nhà nên mới khiến cơ thể quá tải. Thế nên mấy ngày nay chất lượng giấc ngủ của cô cũng không tốt lắm dẫn đến cả người cứ mệt mỏi, phiền muộn và không thể tập trung vẽ được. Tiểu khu có một sân cỏ để chơi bóng rổ và cầu lông, cùng với một con đường chạy để mọi người đi bộ và tập thể dục. Nhưng Sở Hòa rất lười nên hầu như chưa từng tới đây để tập thể thao. Mà nói thật ra thì cô cũng rất ít khi rèn luyện thân thể. Là một họa sĩ nên phần lớn thời gian cô đều ru rú trong nhà. Sở Hòa cầm bút chì và vở phác thảo ngồi xuống chỗ nghỉ chân bên đường chạy, tỉ mỉ quan sát cả tiểu khu. Khu này có một dãy nhà kiểu tây, trước cửa mỗi nhà là một khoảng sân nhỏ với hàng rào vây quanh, có người thì lát sân thành đường xi măng; có người còn biến cả khoảnh sân thành một khu vườn thực vật khi trồng đủ loại hoa và cây cảnh; một số người đang lát gạch lên phần đất bằng, đặt bàn đá và hai, ba chiếc ghế dài ở đó và trồng một cây nho bên cạnh. Cạnh đường chạy là các vành đai xanh, mặt cỏ tươi tốt và rậm rạp, những cây to đứng sừng sững cách nhau vài mét trông giống hệt một đội quân, xa hơn nữa là các bồn hoa trồng những chùm hoa nhỏ màu đỏ. Sở Hòa dựa vào ghế, hít thở không khí trong lành sáng sớm, để cho đầu óc tiến vào trạng thái thả lỏng. Xa xa có mấy người đàn ông đang chạy bộ buổi sáng, trông rất cao và không hề có vẻ gầy gò. Mà những người yêu rèn luyện thường có vóc dáng rất đẹp. Một người đàn ông cao lớn mặc đồ thể thao màu trắng chạy qua người Sở Hòa từ phía bên trái, đợi đến khi cô nhìn kỹ lại thì chỉ thấy một bóng lưng vững chãi đang dần khuất xa. Da của người đàn ông khá trắng, bắp chân thon dài mạnh mẽ, đường cong cơ thể rất đẹp, những thớ thịt trên bắp chân nhẹ nhàng rung lên theo từng động tác chạy bộ của anh. Tay Sở Hòa bỗng ngứa ngáy, có loại xúc động muốn vẽ lại bóng lưng này. Không biết anh còn chạy đến bên này nữa hay không, Sở Hòa nhìn sang đường chạy phía bên trái, thử chờ một lúc. Không bao lâu sau, bóng dáng màu trắng ấy lần nữa xuất hiện trong tầm mắt. Một bước, hai bước, ba bước… càng ngày càng gần, đường nét khuôn mặt anh tuấn cũng dần hiện rõ. Khuôn mặt anh trắng nõn, trên trán lấm tấm mồ hôi, giống như viên ngọc vừa được ngâm qua nước. Mấy sợi tóc rũ trước trán bị mồ hôi thấm ướt, hàng lông mày thẳng và rậm hệt như mái tóc đen dày của anh. Lúc chạy ngang qua người Sở Hòa, sườn mặt nghiêng và sống mũi cao thẳng của anh ở trong mắt cô giống như những dãy núi quanh co, trùng điệp. Sở Hòa nhanh chóng ghi lại hình dáng của người đàn ông bằng đôi mắt như chiếc máy ảnh của mình. Mãi đến khi anh rời khỏi tầm mắt, Sở Hòa mới mở quyển vở phác thảo ra, không chút suy nghĩ đặt bút xuống. MỤC LỤC CHƯƠNG SAU
Edit An TĩnhĐêm cuối thu, gió lạnh thổi qua xào xạc, khắp nơi đều là gió thổi vù vù, tựa như đang gọi đầu đông Hòa và Hứa Lộ Bạch ăn uống no say thì đi ra từ tiệm lẩu, cùng nhau trở về nhà Sở điểm Sở Hòa dọn đến tiểu khu hiện tại là vào cuối hè, ba mẹ cô đã qua đây một lần, còn Hứa Lộ Bạch vẫn chưa đến lần nào. Cho nên tối nay cô nàng đến đây để “thị sát” một vòng, thuận tiện “đổi bạn giường khác”.Hứa Lộ Bạch đi lại lòng vòng trong nhà một vòng, thành thạo tựa như đang thao thao bất tuyệt phê bình gì khi cô ấy đi theo Sở Hòa để rửa mặt xong, hai người đi song song, sóng vai ngồi tựa vào thành giường, nói chuyện phiếm câu được câu mất với sống như thể trở lại lúc Sở Hòa vừa mới tốt nghiệp vậy, Sở Hòa chọn lựa rất nhiều nhưng vẫn không tìm được một nơi ở khiến cô hài lòng, thế là Hứa Lộ Bạch đã mời cô đến ở chung với mình. Mùa đông khi đó cũng không khác biệt gì so với bây giờ, ban đêm lạnh lẽo, hai người ngủ trên cùng một chiếc giường, còn rất hài tượng rõ ràng nhất khi bạn thân ngủ chung chính là trước khi chìm vào giấc ngủ, hai người sẽ tự động hàn huyên đến nửa đêm, muốn ngưng lại cũng không ngưng này, Sở Hòa và Hứa Lộ Bạch nằm trên giường, nhắm mắt lại, vẫn chưa yên tĩnh được một hồi, Hứa Lộ Bạch đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nên tiếp tục mở lời.“Sở Sở, tớ vừa mới nhớ lại, mấy ngày trước Lục Dữ có nói với tớ một chuyện, là liên quan đến Diệp Tô.”“Thế nào?” Sở Hòa quay đầu nhìn Hứa Lộ Bạch, nghi ngờ Lộ Bạch thấy dáng vẻ Sở Hòa dường như là không biết chuyện gì, nói tiếp “Chính là có một ngày Kỷ Lâm Phong gọi điện thoại cho Lục Dữ để hỏi anh ấy về kết quả gì đó, lúc ấy tớ cũng có ở bên cạnh, Lục Dữ mới nói cho tớ nghe, tớ mới biết là tra chuyện của Diệp Tô. Sau đó Kỷ Lâm Phong lại nói gì đó với Lục Dữ, tớ thật sự rất tò mò mà, nên cứ nhất quyết truy hỏi anh ấy, sau đó Lục Dữ mới nói cặn kẽ về tình huống cụ thể. Đại khái là Kỷ Lâm Phong muốn Lục Dữ tra xét tài liệu gì đó về Diệp Tô, sau đó tung ra trong giới thiết kế… Bây giờ các công ty trong thành phố S cũng không dám hợp tác với cô ta nữa. Thật sự rất thoải mái khi nghĩ đến điều này!”Sở Hòa nghe, chỉ lẳng lặng suy nghĩ, không ra nếu như vậy, công ty Kỷ Lâm Phong không thuê cô ta sao?“Trước đó tớ đã nói với Lục Dữ rồi, dứt khoát để chuyện của Diệp Tô lộ diện ra ánh sáng trên mạng đi, khiến cô ta trở thành đối tượng bị đả kích. Dân trên mạng tùy tiện phun ra một ngụm nước bọt, đã có thể bôi xấu danh tiếng của cô ta trong giới thiết kế rồi. Nhưng Lục Dữ không đồng ý, nói Kỷ Lâm Phong và anh ấy đều cảm thấy làm như vậy thì uổng công vô ích, huống chi hướng gió trên mạng lại không được khống chế tốt, lỡ chẳng may danh tiếng của cô ta vang dội thì cái mất sẽ nhiều hơn cái được, đánh rắn phải đánh bảy tấc, với thái độ của tập đoàn Phong Hoa, thì người trong nghề cũng biết nên làm gì mà…” Hứa Lộ Bạch thản nhiên nói, thấy Sở hòa ngơ ngác không có phản ứng gì, lên tiếng gọi cô, “Sở Sở, cậu có đang nghe tớ nói gì không vậy?”“Ừ.” Sở Hòa lấy lại tinh thân và trả lời, “Kỷ Lâm Phong không nói những chuyện này cho tớ biết, cậu không nhắc đến thì tớ cũng không biết gì.”Hứa Lộ Bạch chớp mắt mấy cái, cười trêu nói “Chắc chắn là anh ấy không muốn để cậu bận tâm mà. Âm thầm giúp cậu hả giận, không ngờ lại man như thế nha…”Hả giận sao? Hình như sau khi biết được thì cũng thật sự hả giận đấy. Khóe miệng Sở Hòa không tự chủ cong lên — sự không cam lòng tích tụ trong lòng mấy năm qua, ngay lúc này dường như đã nhẹ nhàng đi không ít.“Đừng nói là cậu, ngay cả tớ cũng cảm thấy cực kì hả giận đấy!” Hứa Lộ Bạch làm ra vẻ thông thạo. “Cái này gọi là —- không phải không báo thù, mà là thời điểm chưa đến!”“Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn.” Sở Hòa cười, bổ sung thêm.“Đúng!”Dường như trong lòng có lời gì muốn được biểu đạt ra, Sở Hòa cầm điện thoại mở wechat ra, gõ ra ba chữ trong khung đối thoại và bấm gửi[Em nhớ anh]Đây là lần đầu tiên Sở Hòa chủ động gửi tin nhắn sến súa này cho Kỷ Lâm mười mấy phút sau, trong wechat vẫn chưa có ai trả lẽ anh vẫn còn đang bận Lâm Phong đi công tác ở thành phố lân cận trong hai ngày, vẫn chưa xác định lúc nào sẽ trở không, gửi một phần thưởng bất quà qua cho anh nhỉ?**Hết chương 30
Edit An TĩnhMàn đêm hạ xuống, đèn vừa mới sáng lên. Phố lớn hẻm nhỏ nếu không phải tràn đầy âm thanh dòng xe cộ chạy, thì chính là tràn đầy âm thanh của dòng người, mọi thứ đều náo nhiệt, không cam lòng yếu toàn đối lập với sự ồn ào nào động bên ngoài, trong nhà Kỷ Lâm Phong vô cùng yên tĩnh. Nếu như không phải ở nơi nào đó thỉnh thoảng có tiếng nước chảy mơ hồ, có khi còn nghĩ rằng là nhà có đèn nhưng không có chợt một hồi chuông cửa vang lên, phiêu bạt trong không khí, đụng vào bốn vách tường xung quanh, xuyên thấu qua mặt nước trong suốt, truyền vào trong hồ tiếng “rào” vang dội, trong hồ bơi hiện lên bóng dáng của một người đàn ông. Anh bơi lội rất nhanh, động tác quạt nước của tứ chi dứt khoát và khỏe mạnh. Chỉ chốc lát sau, ở bên bờ hồ bơi có một nửa thân trên trần trụi, sau đó là đôi chân dài lộ ra bên ngoài quần bơi. Anh sải bước đi lên bờ, mang theo cả cơ thể đang ướt nước. Giọt nước nhanh chóng chảy từ bắp thịt trên ngực xuống cơ bụng, còn chảy dọc theo những đường cong bắp thịt không bị quần bơi che Lâm Phong dùng khăn lông lau khô tay, cầm điện thoại lên và bấm nút “nghe”.“Mẹ, có chuyện gì ạ?”Mẹ Kỷ vừa nghe thấy giọng nói lạnh nhạt thờ ơ của con trai mình, sắc mặt lập tức thay đổi “Làm sao, nhất định phải có chuyện gì mới có thể gọi điện thoại cho con sao? Bây giờ con ngày càng bận rộn rồi nhỉ, không có chút kiên nhẫn nào với mẹ ruột của mình nữa.”“Mẹ, con chỉ thuận miệng hỏi thế thôi mà.” Kỷ Lâm Phong lắc lắc đầu tóc đang nhỏ nước, nói với vẻ rất bất đắc dĩ “Nếu đã như vậy thì còn nghe điện thoại của mẹ làm gì ạ?”“Nghe máy là nghe máy, thái độ có vấn đề.”“Được được được, là con sai.”Mẹ Kỷ nhớ đến mục đích của cuộc gọi ngày hôm nay, thử dò hỏi “Con trai, hôm nay có bận rộn không vậy?”“Cũng tạm ạ. Hôm nay con tan làm sớm hơn đôi chút.” Lượng công việc của ngày hôm nay hiếm khi ít hơn hẳn so với ngày thường, cho nên anh mới ở nhà bơi lội khoảng một tiếng đồng hồ rồi. Thần kinh mệt mỏi trong nhiều ngày đã có thể buông lỏng không ít tại thời điểm hiện tại.“Vậy ngày mai có bận rộn không?” Mẹ Kỷ hỏi tượng trưng mấy câu, tiếp đó nói với một giọng không cho từ chối “Không bận rộn thì ngày mai về nhà ăn cơm tối.”Kỷ Lâm Phong biết, ý này chính là đang chỉ thị “Bất kể là ngày mai có bận rộn hay không thì cũng phải về nhà ăn cơm”.“Mẹ, có chuyện gì cứ việc nói thẳng, không cần gạt con trở về làm Kỷ vừa nghe thấy thì lập tức nổi giận “Cái gì mà gọi là gạt con trở về! Mẹ muốn con trai mình về nhà ăn cơm lại bị kêu là “lừa gạt”, haiz? Con đã không về nhà trong bao lâu rồi, mẹ bảo con về nhà ăn một bữa cơm cũng không được hả?”Kỷ Lâm Phong không sợ lửa giận của mẹ Kỷ chút nào “Mẹ, mẹ biết con có ý gì mà. Con không ý kiến gì về việc về nhà ăn cơm, không đi ra bên ngoài nhà hàng ăn là được ạ.”Sở dĩ Kỷ Lâm Phong nói như vậy, là bởi vì cuối năm ngoái, mẹ Kỷ đã lừa anh ra nhà hàng ăn cơm, nói một cách hoa mĩ là “gia đình ăn cơm chung”. Kết quả thì đó lại là một buổi xem mắt Hồng Môn Yến mà anh chẳng hề hay biết gì. Vì không thành được, mẹ Kỷ lại cứ thích lải nhải thúc giục anh tìm bạn gái, Kỷ Lâm Phong rất phiền não, qua hết mùa xuân thì dứt khoát chuyển nhà sống một Kỷ vừa nghe lời nói của con trai mình xong, nhớ đến hành động trước đây của mình, không kiềm được sự quẫn bách “Được rồi, mẹ là bếp trưởng, con cứ yên tâm đi.”Kỷ Lâm Phong vừa nghe vậy đã đồng ý ngay, thuận thế nói “Con rất thích thức ăn do mẹ nấu, bên ngoài sao có thể so với tay nghề của mẹ được.”“Đó là đương nhiên, tay nghề của mẹ không tệ chút nào đâu.” Mẹ Kỷ nâng cao tông giọng “Ông Kỷ, ngày mai mua thêm mấy thứ thức ăn nữa… Con trai, ngày mai nhớ để bụng đói, buổi tối sẽ để cho con ăn một bữa thỏa thích.”Mẹ Kỷ ngồi cảm thán địa vị gia đình của mình Từ lúc con trai dọn ra ngoài ở, không ăn cơm do bà nấu nữa, để ăn được nó cũng phải là người có dính ké hào quang của con trai bà…Cúp điện thoại, Kỷ Lâm Phong nghĩ, tốt nhất ngày mai chỉ là một bữa cơm thuần túy, không muốn có cái chuyện thúc giục tìm đối tượng, thúc giục kết hôn.**Hết chương 3
là gió thổi là rung động