Mùa hè năm 1978, đại úy Nguyễn Hưng, có biệt danh là Hưng Râu, một con sói biển già dày dặn kinh nghiệm. Vào những ngày nắng , ngọc bốc khói ở núi Lam điền. Núi Lam Điền , còn có tên là Ngọc Sơn , ở huyện Lam Điền , thuộc tỉnh Thiểm Tây ,nổi tiếng có nhiều ngọc quí.
Có mây, ngày nắng, chiều tối và đêm có mưa rào và dông vài nơi. Gió đông bắc cấp 2-3. Nam Bộ. Nhiệt độ thấp nhất: 23-26 độ. Nhiệt độ cao nhất: 31-34 độ, có nơi trên 34 độ. Có mây, ngày nắng, chiều tối và đêm có mưa rào và dông vài nơi. Gió đông bắc cấp 2-3.
- Ngọc nữ phong. Khúc thứ 2, đẹp nhất trong 36 đỉnh Võ Di Sơn, nằm ngay cạnh thắng cảnh "Một tia nắng". Ngọc nữ phong - Đá phơi vải. Khúc thứ 6, vách đá bên trái dựng đứng, giống người khổng lồ mang vải ra phơi.
Như Quỳnh, Thế Sơn: 21136.00: Cho em ngày nắng xanh: Em yêu quê biển (tân cổ) Trọng Nghĩa, Hồng Lan: 22789.00: Em về với người: Quốc Đại: Hai mùa mưa: Ngọc Đại: 23169.00: Hai lối mông: Mỹ Huyền: 23165.00: Hai kỷ niệm một chuyến đi:
Xế trưa tháng sáu nắng hè như chan lửa. Ngọc Hà chi chít những ngõ hẻo chật hẹp. Giống như bao phố làng Hà Nội. Tận cùng một trong những ngõ ấy, yên lặng khiêm nhường bao bọc lấy ngôi nhà nhỏ một tầng. Nơi Phùng Cung đã mũ áo đi về với tổ tiên. Chúng tôi xin phép thắp ba nén nhang bái lễ người quá cố. Một đời lận đận và giác ngộ bởi văn chương.
Bài hát buồn - với Thanh Lam, Phương Thanh, Bằng Kiều, Trần Thu Hà, Ngọc Sơn, Minh Thuận và Hương Lan; Mùa xuân ghé lại bên đời (album nhạc Tôn Thất Lan) - với Thu Hiền, Lệ Trâm, Trầm Tú và Tam ca Áo trắng; Ngày mưa hãy đến với em - với Thanh Lam, Mỹ Linh và Phương Thanh
Về quê anh mang theo nỗi nhớ. Với nôi, mẹ và bố. Tôi đã không ở nhà trong vài mùa giải. Hoàng hôn lắng nghe gió. Yêu mẹ cha, mưa dầm thấm nắng. Ngọc thơm một thời thành người. Mẹ yêu ơi, con chợt nhớ quê. Khói xanh giữa trưa, lá mướp chuyển sang xanh
Nhạt Nắng, Ngọc Sơn Tải download 320 nhạc chờ Nhat Nang,Ngoc Son. Tìm kiếm. Năm 1987, Ngọc Sơn theo học trường nghệ thuật sân khấu. Hai năm sau, anh chuyển sang học thanh nhạc dân tộc. Năm 1988, anh bắt đầu hát ở sân khấu Sao đêm, Nhà văn hóa quận 10, Tp.HCM. Năm 1989, tại
Vay Tiền Nhanh Ggads.
Ngọc Sơn Am Your browser does not support the audio element. Chế Linh Abm Your browser does not support the audio element. Thanh Tuyền Gm Your browser does not support the audio element. Phi Nhung Fm Your browser does not support the audio element. Anh Thơ Abm Your browser does not support the audio element. Đông Đào Fm Your browser does not support the audio element. Mạnh Quỳnh Am Your browser does not support the audio element. Bích Phượng Fm Your browser does not support the audio element. Sơn Tuyền Em Your browser does not support the audio element. Sơn Ca Fm Your browser does not support the audio element. Hương Lan Fm Your browser does not support the audio element. Tài Linh Fm Your browser does not support the audio element.
Quê nội ơiMấy năm trời xa cáchĐêm nay, ta nằm nghe mưa rơiNghe tiếng trời gầm xa lắc…Cớ sao lòng thấy nhớ cơn mưa quê hươngĐã ru hát hồn ta thuở bé,Đã thấm nặng lòng ta những tình yêu chớm tiếng mưa rơi trên tàu chuối, bẹ dừa,Thấy mặt trời lên khi tạnh những cơn yêu quá như lần đầu mới biếtTa yêu mưa như yêu gì thân thiếtNhư tre, dừa, như làng xóm quê những con người biết mấy yêu tuổi thơ, ta dầm mưa ta lội tung tăng trên mặt nước mặt sôngTa lặn xuống, nghe vang xa tiếng sấmNghe mưa rơi, tiếng ấm tiếng đâu rồi những trò chơi tuổi trẻNhững tàu chuối bẹ dừa, những mảnh chòi nhỏ béNhững vết chân thơ ấu buổi đầu tiênMấy tấm mo cau là mấy chiếc thuyềnMưa cuốn đi chảy xuống dòng sông quê nộiSóng nước quê hương dào dạt chảy về khơi,Chở những kỷ niệm xưa, chìm lắng bốn phương ta lớn tình yêu hòa bể rộngCơn mưa nhỏ của quê hương ta đã sốngNay vỗ lòng ta rung động cả trăm sông,Ôi cơn mưa quê là khúc nhạc của bài ca êm đêm ta nằm nghe mưa hát mưa ơiNghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá,Thầm thì rào rạt vang xa…Có lúc bỗng phong ba dữ dộiMưa đổ ào như thác dồn trăm mơ xưa có chớp giật, sấm gầm,Trang sử nhỏ nhà trường bỗng hóa mưa như tiếng của Cha Ông dựng nước,Truyền con cháu phải ngẩng cao mà bướcNghe như lời cây cỏ gió hát tiếp bài ca bất khuất ngàn xưa…Mưa tạnh rồi, như mùa xuân nhẹ trổiThấy sánh xanh trên những cành xanh nắng rọiMưa ơi mưa, mưa gội sạch những cành nonMang đến mùa xuân những quả ngọt tươi vui quá không thấy chim đâu cảMà bờ tre nghe giọng hót trong ai đấy nhịp chày ba rộn rã,Làm hạt mưa trên cành lá rung rinh.* * *Mấy cô gái bên kia sông giặt áoTay rẩy nước. Bỗng mưa rào nho nhỏCánh tay cô hay cánh gió nhẹ đưaRung cành tre rơi nhỏ một cơn mưa…Ôi yêu quá mấy hàng dừa trước ngõRễ dừa nâu, muờn mượt gân tơĐường tạnh ráo, đất lên màu tươi mởnĐã yêu rồi sao bổng thấy yêu hơn…Quê hương ơi, mấy năm trời xa cáchĐêm nay ta nằm nghe mưa rơi,Nghe tiếng trời gầm xa lắc…Cớ sao lòng lại xót đau…Ta muốn về quê nộiTa muốn trở lại tuổi thơTa muốn nằm trên mảnh đất ông chaNghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá…Ôi tiếng sấm từ xa, bỗng gầm vang rộn rã…
Ca sĩ Thu Hiền Quê em hai mùa mưa nắng, Hai thôn nghèo nối liền bờ đê, Từng lũy tre xanh nghiêng nghiêng chiều hè, Như bức tranh gợi tình quê đậm đà. Lời ru con tiếng võng đong đưa. Ai chờ ai thương dòng nước u buồn. Trăm năm nuôi tình khôn lớn Quê hương là sữa mẹ đợi con. Ruộng lúa nương dâu chân quen đường mòn, Ôi khói lam chiều tình quê dạt dào, À à ơi câu hò ca dao, như lời mẹ ru từ lúc ban đầu. Ơi ầu ơi ví dầu thương những con đò bên hàng dừa xanh, Thương nhiều chiếc áo bà ba, Kêu kình gánh lúa lúc tan chợ chiều, Bên mái tranh nghèo nghe bìm bịp kêu nước lớn nước ròng... Thương đêm trăng rằm soi lúa Âm thanh vọng giã gạo chày trôi, Đẹp lắm quê hương trăng thôn tuyệt vời Câu hát thay lời tình yêu ngọt bùi. Dù xa xôi nhớ ngày trong nôi, nghe tình quê hương gọi mãi trong đời.
Mùa mưa lần trước anh về đây ghé thăm tôi Tình xưa bạn cũ gặp nhau đêm ấy mưa rơi. Tách cà-phê ấm môi, Mình ngồi ôn lại những phút vui trôi qua mất rồi Này cây phượng vĩ bên đường che nắng ban trưa Này con đường dẫn vào sân ga tắm trăng mơ. Mái trường ngày ấu thơ, Và nay căn nhà vắng nằm cạnh nhau nghe đêm mưa. Hai đứa vui, Chưa vơi tâm sự hôm sau anh lên đường Tôi tiễn anh... Như bao anh hùng hiên ngang ra sa trường Vì yêu quê hương anh lặng lẽ bước chân đi Vì thường non sông tôi gạt nước mắt phân ly Từng cơn mưa vẫn rơi não nề Anh nói một năm nữa anh về... Mùa mưa lại đến tôi mừng vui đón tin anh Đèn khuya một bóng nhìn mưa rơi suốt năm canh Nghĩ rằng tôi vắng anh... Vì nghiệp trai còn đi giữ quê hương cho chúng mình... Nhiều khi chờ sáng nghe lòng thao thức canh thâu Đường ga nhỏ bé nằm đợi mong đã bao lâu Tiếng coi đêm lướt mau Đoàn tàu đi về mãi mà bạn thân tôi nơi đâu?
quê em hai mùa mưa nắng ngọc sơn