Cùng với sức khỏe, niềm tin sẽ đưa bạn đến với những đỉnh cao mà bạn mơ ước. hãy nuôi dưỡng niềm tin và rèn luyện thật tốt để niềm tin ấy có thể giúp bạn vượt qua những khó khăn trở ngại trong cuộc sống, giúp bạn đạt được những ước mơ hoài bão của 【1.386 lượt xem】Cập nhật thông tin【1500+ List Tus Hay Buồn, Tâm Trạng Về Cuộc Sống, Tình Yêu, Tình Bạn】mới nhất 16/10/2022. Thông tin, hình ảnh, video clip về【1500+ List Tus Hay Buồn, Tâm Trạng Về Cuộc Sống, Tình Yêu, Tình Bạn】nhanh nhất và mới nhất. Gia đình là những điều tốt đẹp nhất mà thế giới này ban tặng cho mỗi chúng ta. Gia đình là nơi duy nhất giúp đỡ ta mà không cần báo đáp, là điểm tựa duy nhất “𝙏𝙝𝙪̛́𝙘 𝙠𝙝𝙪𝙮𝙖 𝙚𝙢 𝙩𝙞̉𝙣𝙝 𝙗𝙖̆̀𝙣𝙜 𝙩𝙧𝙖̀ 𝙔𝙚̂𝙪 𝙖𝙣𝙝 𝙚𝙢 𝙩𝙧𝙖̉ 𝙗𝙖̆̀𝙣𝙜 𝙩𝙞̀𝙣𝙝 𝙙𝙪̛𝙤̛̣𝙘 𝙠𝙝𝙤̂𝙣𝙜” - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - Sự lựa chọn nào cho những cô nàng tóc dài nhưng lại thuộc team “tóc Nó theo chúng ta từ khi sinh ra cho đến khi trưởng thành, thậm chí đi cùng ta đến những năm tháng cuối cuộc đời. Ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời, chúng ta đã được đón nhận tình thương từ cha mẹ, từ những người thân yêu nhất. Quan hệ lao động: Những vấn đề mới và một số khuyến nghị Thông báo tuyển chọn tổ chức, cá nhân thực hiện nhiệm vụ khoa học và công nghệ cấp Tổng Liên đoàn năm 2022 Tổng LĐLĐ Việt Nam - Bộ Tài chính: Bàn giải pháp tháo gỡ vướng mắc trong quản lý, sử dụng tài Đọc truyện dịch Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời Chương 59 của tác giả Lục Xu trên trang hayfull.com. Chọn lọc. Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời. Tác giả: Lục Xu. Thể loại: Truyện Ngôn Tình. Tình trạng: Hoàn Thành. Nguồn: Sưu tầm. Sự đau khổ, hận thù, yêu thương là những cụm từ thường xuyên đi với nhau như thể ko thể thiếu, thông qua tác phẩm Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Kỷ Niệm Hi bị Kỷ Thành Minh trực tiếp ném vào tập đoàn quốc tế Minh Thành. Cảm giác của cô cũng giống như thời gian còn thực tập tại tập đoàn quốc tế Long Giang ngày trước, cô vẫn chưa được tiếp xúc nhiều với công việc. Nhưng ở đây, mọi người đều không hề coi thường cô, họ không hề chê trách, nếu có bất kỳ việc gì không hiểu, để khỏi uổng phí nguồn nhân lực này, cô có thể thoải mái xin họ chỉ dẫn. Mỗi khi có người gọi cô, cô nhận ra mình đã hoàn toàn thích nghi với cái tên Kỷ Niệm Hi, dường như sự tồn tại của Giang Lục Nhân đã hoàn toàn trở nên xa lạ, điều đó khiến cô vừa châm chọc lại vừa cảm đây, công việc của công ty rất bề bộn , nghe nói họ đang lên kế hoạch tham dự đấu thầu công trình khai phá một mảnh đất lớn, tập đoàn quốc tế Minh Thành và Long Giang là hai công ty có năng lực cạnh tranh mạnh nhất, nếu không có biến cố lớn, hẳn một trong hai công ty sẽ nuốt trọn vụ làm ăn béo bở nhiều nhân lực đã được dành để tập trung vào dự án này, bất kể ngày Niệm Hi ôm một tập tài liệu, cô chợt nhận ra suy nghĩ của mình vài năm trước thật trẻ con và ấu trĩ, trong môi trường làm việc bận rộn, ai ai cũng bề bộn với mớ công việc của mình, họ đâu còn thời gian để có những suy nghĩ thiếu thực tế như mơ mộng viển vông chim sẻ hóa thành phượng hoàng chứ. Chỉ có các thiếu nữ mới thích theo đuổi các hot boy thôi, đến khi trưởng thành thấy giai đẹp nhiều lắm cũng chỉ ngắm cho đã mắt, con người ta ai ai cũng đều phải thay làm việc, cô rất thích cười, kể cả câu chuyện đó chẳng đáng để cười. Hơn thế, cô có thể cười vì những việc vô cùng nhỏ, chỉ cần đó có chút lạc thú nho nhỏ cô vẫn bật cười tươi tắn, khiến đồng nghiệp xung quanh cũng cảm thấy phấn chấn ít người cảm thấy cô phiền toái, nhưng họ vẫn thích được ở bên cạnh cầm tập văn kiện bước vào, vừa đi vừa thầm than thở - Thật không thể hiểu nổi, tại sao đang yên đang lành lại tạm dừng dự án Vang Thủy Đúng vậy, đổ không biết bao công sức vào đây, vừa phải làm thêm giờ nữa chứ, cuối cùng thu được một kết quả như Nói khó nghe quá, tôi thà là đấu thầu thất bại chứ không muốn bỏ dở giữa chừng như vậy Anh đến văn phòng của tổng giám đốc mà góp ý Tôi chưa có Làm việc thôi, làm việc thôi.…..Kỷ Niệm Hi đặt tài liệu xuống, rồi quay đầu tránh đi. Cô thật không thể hiểu nổi rốt cuộc Kỷ Thành Minh đang muốn làm gì, nên khi về đến biệt thự, cô vẫn chưa thấy Kỷ Thành Minh về, cô bỗng nhiên cảm thấy sự việc ngày hôm nay thật kỳ lạ. Lúc Lục Kỳ Hiên xuống lầu, cô đành phải tạm dừng những thắc mắc về vấn đề cô đang ngồi xem TV ở phòng khách, Lục Kỳ Hiên từ tầng hai đi Kỳ Hiên dụi mắt, tủm tỉm cười với Kỷ Niệm Hi- Hi, đã lâu không nhếch miệng, không nghĩ lại phải gặp cậu ta- Tôi vẫn độ ôn hòa của cô khiến Lục Kỳ Hiên khẽ sờ mũi, anh ngồi đối diện cô- Này, cô đừng nói cho anh họ biết tôi đã đến đây nhé, tôi đang lén thử nghiệm xem tôi trốn ở đây bao lâu thì bị phát đùa này cũng chẳng có gì hay, cô không cố tình dội cho cậu ta một gáo nước lạnh đâu- Việc này e rằng không thể thực hiện được Kỳ Hiên đang nâng cằm, ý bảo là “Vì sao” , bỗng nhiên nhận ra bầu không khí có điểm khang khác, anh quay đầu lại, phát hiện Kỷ Thành Minh đang đứng cách anh ta chừng ba mét, anh thiếu chút nữ sợ quá mà nhảy dựng lên, khuôn mặt trở nên xám xịt, anh đưa tay vuốt mũi- Anh…Kỷ Thành Minh không hề nhìn cậu ta, hay nói chính xác hơn là anh không thèm nhìn một ai, đi thẳng lên Kỳ Hiên hết nhìn Kỷ Thành Minh lại nhìn Kỷ Niệm Hi, trong mắt anh tràn đầy sự tò mò, anh gượng cười, đi đến trước mặt Kỷ Niệm Hi, lấy tay huých nhẹ tay cô- Làm việc có mệt mỏi quá không, có cần tôi chăm sóc không? Xin đừng từ chối, tôi rất vui được phục vụ người đẹp Niệm Hi liếc mắt lườm Lục Kỷ Hiên một cái, cái đồ ba chợn, học cái gì không học, đi học ba cái trò nhiên Kỷ Thành Minh dừng bước, anh không quay đầu lại mà nói- Sao em điền vào mục liên hệ trong hồ sơ ở trường là số điện thoại của anh?Lúc này Lục Kỳ Hiên mới sửng sốt- Thầy giáo gọi điện cho anh ạ?Hay lắm, cách đây vài phút còn tỏ vẻ thông minh cơ Vậy em hi vọng cha mẹ em sẽ nhận cuộc điện thoại đó à? – Lúc đó Kỷ Thành Minh mới quay đầu lại, sắc mặt anh cũng không rõ tốt xấu - Yên tâm đi, anh sẽ thuật lại cụ thể lời của thầy giáo em, không thiếu một câu một chữ Kỳ Hiên tức giận đến giơ tay múa chân, cả nửa ngày sau anh ta mới khôi phục lại cảm xúc- Anh ơi, anh sẽ không đối xử với em như vậy, phải không?Thái độ này, cực kỳ đáng Thành Minh không nhắm vào vấn đề đúng hay sai, theo bản năng, Lục Hiên Kỳ đã tắt di động để trán khỏi những cú Call quấy rầy từ phía gia Muốn đến làm việc ở tập đoàn quốc tế Minh Thành hả?Lục Kỳ Hiên gật đầu, cậu vẫn luôn mong muốn được như Anh sẽ cho em một cơ hội, em cứ thử Kỳ Hiên phấn khởi nhảy lên- Anh à, em nhất định sẽ không để anh thất vọng Thành Minh hừ một tiếng- Ngày mai đến công ty, anh sẽ bảo trợ ký hướng dẫn em làm quen với dự án Vang Thủy hiện công ty đang tranh thầu với Giang Long, anh sẽ giao cho em dự án độ vui sướng của Lục Kỳ Hiên khiến Kỷ Niệm Hi kinh Thành Minh hiên ngang bước lên lầu, Kỷ Niệm Hi chỉ mãi nhìn theo bóng anh, Lục Kỳ Hiên lại cho rằng mối quan hệ của hai người thật tốt- Sao lại nhìn trộm mãi thế?- Vậy phải như thế nào?- Quang minh chính đại mà cảm của Lục Kỳ Hiên khiến cô nhớ tới một thời cô cũng từng như vậy, cô không nhịn được mà nói- Nên về trường học đi, đừng để anh Kỷ nhà cậu mắng nữa…Cậu ta không hề hờn giận- Không cần đâu, ở mãi chỗ đó lãng phí tuổi thanh xuân của tôi lắm, thời gian của tôi vô cùng quý giá, sao có thể tùy tiện phí hoài ở cái ngôi trường đại học hoang phế đó lại nhớ đến những tin tức sáng nay vừa nghe được, vốn dự án Vang Thủy này đã bị đình chỉ, sao Kỷ Thành Minh lại muốn Lục Kỳ Hiên tiếp nhận, bất kể Lục Kỳ Hiên làm tốt đến đâu hay phá rối cỡ nào đều sẽ chỉ mang đến một kết quả thất bại, có phải hay không đó là kết quả mà Kỷ Thành Minh muốn thấy, nhiệt huyết tuổi trẻ rất tốt, nhưng phải xác định rõ vị trí của mình ở đâu, không được mù quáng, nếu ngay bước đầu tiên đã thất bại, thì cũng chỉ coi một sự cố nhỏ va vấp đầu cười của Lục Kỳ Hiên khiến cô chua xót trong Cậu…. – Cô nghĩ mãi, nhưng vẫn nói ra miệng - Cậu thật sự hiểu được Kỷ Thành Minh là loại người như thế nào ư? Trong nội tâm Kỷ Thành Minh luôn cất giấu những cảm xúc tuyệt-đối-không-có-đạo–lý. Một câu nói của cô, rất nhanh khiến người đàn ông tự cao tự đại đứng trước mặt lo lắng không cho phép cô đi. Cô không muốn nhìn thấy tình huống Giang Thừa Dự kết hôn, anh ta bắt cô phải mở to hai mắt nhìn cho rõ, người đàn ông cô từng yêu là loại người gì, và người đàn ông đó hiện tại đang kết hôn cùng với một người phụ nữ khác. Cô dâu mới chẳng phải là cô, bất kể lý do vì sao người đàn ông này không cần cô nữa, thì kết quả vẫn cứ là như vậy. Kỷ Thành Minh chính là con người luôn tuân theo chủ nghĩa kết quả, thua là thua, anh sẽ không bao giờ tìm cớ để biện minh. Cũng với đạo lý đó, nếu thắng anh cũng sẽ không bao giờ an ủi kẻ thất kéo lấy thắt lưng Kỷ Niệm Hi, không chút thương hoa tiếc ngọc, bắt cô không thể cự tuyệt chối bỏ cảnh tượng thảm khốc đang diễn ra. Có lẽ trong cuộc đời anh chưa từng phải trải qua tình cảnh còn người mất chuyện này, nên anh sẽ chỉ dùng tư duy chủ quan của chính mình để lo lắng cho người khác. Còn cô lại chính là cái kẻ xấu số bất hạnh rơi vào tay anh Mở to hai mắt để nhìn cho rõ đi em. – Đôi môi anh như cánh hoa rơi xuống bên tai Kỷ Niệm Hi, hơi ấm ẩm ướt lan khắp cổ cô, khiến cô cứng người lại, ngẩng đầu mắt chứng khiến Giang Thừa Dự cưới một người con gái khác, quan trọng nhất là muốn cô phải tự thừa nhận với lòng mình về năng lực của bản thân, còn anh hình như thấy chán ghét vì cuộc đời cô chưa đủ bi thảm, nên nhất định phải động tay vào để cô phải kinh tâm động quay đầu nhìn sang phía Kỷ Thành Minh, cô muốn nhìn cho rõ xem anh ta rốt cuộc là cái loại đàn ông gì, cô những tưởng bây giờ anh phải đang cảm thấy vô cùng sảng khoái khi vờn cô như một con thú nhỏ trong lòng bàn tay, thế nhưng trong mắt anh lại chẳng hề ẩn chứa điều gì. Tầm mắt của cô lại rơi xuống bàn tay anh đang đỡ lấy lưng cô. Liệu có thể buông tha cho tôi không, chỉ cần nốt ngày hôm nay có khả năng sao?Sẽ không. Vậy thì phải kiên cường đối mặt thôi, một ngày chẳng qua cũng chỉ có 24 giờ, chỉ cần kiên trì hơn một chút, từng giây từng phút của nó sẽ cứ bình tĩnh trôi qua mà không hề để lại dấu bộ comple sang trọng trên đôi giầy da bóng lộn, những bộ váy dạ hội thiết tha tuyệt đẹp, những con người đang hiện diện tại đây đều vô cùng hâm mộ đôi giai nhân này, mình đâu thể để cho bản thân cứ mãi chật vật như vậy, mình sẽ cố gắng tự xoay chuyển cuộc sống của chính mình. Không có gì là không thể, Giang Thừa Dự có thể bỏ rơi mình, Kỷ Thành Minh có thể đối xử với mình như thế, mình đang trở thành miếng thịt bò cho người ta khống chế. Họ dựa vào cái gì mà có thể ảnh hưởng đến tình cảm của mình như thế còn muốn khốn khổ cho ai xem, nếu chính bản thân cô không đủ kiên cường, cô sẽ càng khiến mình trở nên đáng thương hơn, cô không cần thiết phải đóng vai kẻ đáng thương hại đó, vì sẽ chẳng có ai thương xót cho cô bắt lấy cánh tay Kỷ Thành Minh đang đỡ lấy lưng cô, uyển chuyển biến thành cô khoác lấy tay Kỷ Thành Minh- Được, tôi sẽ mở to hai mắt xem thay đổi bất ngờ của cô rõ ràng đã khiến Kỷ Thành Minh kinh ngạc, anh liền cúi xuống khẽ mỉm cười, dường như anh đã biết trước, cô sẽ không giống với những người khác. Vì sao lại biết, đương nhiên chính anh cũng không rõ. Con người ta không thể lúc nào cũng sống quá rõ ràng như vậy được, thi thoảng cũng nên hồ đồ một chút có sao cưới đã bắt đầu, mọi người được đưa vào hội trường của khách sạn đã được chuẩn bị sẵn. Trên mỗi bàn ăn đều được trang trí rất tỉ mỉ tinh tế, sạch sẽ, tráng lệ, giống như họ được đưa nhầm vào một mê cung. Giang gia và Mông gia tổ chức bữa tiệc cưới này để không ai có thể sánh dâu và chú rể không biết đã thay bộ lễ phục mới từ bao giờ. Những bộ trang phục dành cho ngày cưới cô từng được xem trên các tạp chí danh tiếng thế giới bình chọn cho năm đều đã xuất hiện trong ngày hôm ngồi bên cạnh Kỷ Thành Minh, cô cũng không để ý đến thân phận những người ngồi cùng bàn. Ánh mắt cô vẫn chăm chú không hề suy chuyển, như một học sinh đang tiếp thu bài học vỡ lòng. Giờ phút này cô đang mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh lam nhẹ nhàng, hòa toàn phô bày vóc dáng quyến rũ của cô. Tóc cô được búi thấp , vài sợi tóc hơi xoăn được thả buông rủ tự nhiên, vừa quyến rũ lại mang theo một chút gợi cảm, hơn nữa khi cô nở nụ cười rạng rỡ, hiển nhiên sẽ trở thành cô gái đẹp nhất trong hội ta thường nói, người phụ nữ càng không thể thua ngay với chính bản thân mình, họ càng để đối phương nhìn thấy sự kiên cường của mình, lòng họ sẽ càng dễ chịu hơn. Không hiểu đó là một câu châm ngôn hay chỉ là một lời an ủi, nhưng dù sao, lòng cô đã chẳng còn tri giác nữa. Nếu như bây giờ cô khen Giang Thừa Dự thật có mắt nhìn người, không biết có ai bảo cô điên rồi không. Nhưng thật ra điên được cũng tốt, điên rồi thì đâu còn biết được gì nữa, có khi cứ hôn mê bất tỉnh như ngày trước lại tốt hơn. Thượng Đế đã mang đến cho cô một con đường tốt nhất có thể lựa chọn, nhưng cô lại cố tình đối nghich lại ý trời, cô tỉnh lại, chỉ để thêm đau khổ, trong ba ngàn nỗi đau của nhân gian, hiện tại cô đã trải qua được bao nhiêu?- Tổng giám đốc Kỷ đưa bạn gái đến đây, thật khiến chúng tôi được mở rộng tầm mắt. – Nói xong, ánh mắt người đó dừng lại trên người Kỷ Niệm Xem ra sau này tôi nên đưa bạn gái theo nhiều hơn, để mọi người càng được mở rộng tầm mắt. – Kỷ Thành Minh cũng đùa lại, vốn những lời này của anh đã thể hiện rằng thân phận cô cũng không quá đặc biệt, thế nhưng anh còn vẽ rắn thêm chân, dịu dàng vuốt tóc cô - Em hâm mộ người ta đang được làm cô dâu mới à?Cô không hiểu nhìn theo anh, cô vừa bỏ lỡ cuộc đối thoại của Không cần hâm mộ đâu em, rồi sẽ có một ngày em cũng được như biết là anh đang nói cho ai nghe đây, nhưng rõ ràng trong ánh mắt của những kẻ đứng bên cạnh nghe được những lời này thì lại không hề giống với biểu hiện của anh trong mắt lễ được tổ chức rất truyền thống. Trên tấm thảm đỏ được trải thật dài, cô dâu đứng một bên, cha cô dâu nắm tay cô trao cho chú rể, cô dâu chú rể cùng nhau bước tiếp con đường còn lại tiến lên lễ ít cô bé cậu bé chạy theo sau, khuôn mặt lũ trẻ vô cùng sung sướng chứng kiến cảnh tượng này. Đột nhiên, Kỷ Thành Minh vỗ vai cô- Đưa di động của em cho nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái, nhưng vẫn rất vâng lời đưa di động cho nghe thấy người dẫn chương trình bỗng nói- Người đầu tiên nhận được cuộc gọi, sẽ được tặng một món quà vô cùng giá trị, xin hãy nhanh gọi di động đi ạ…. – Người dẫn chương trình vẫn chưa nói xong, đã có một chiếc điện thoại được đưa lên. Kỷ Thành Minh cầm di động của mình đưa lên tai, anh đứng dậy nói- Tôi sẽ vừa dứt lời, có rất nhiều người cười vang, họ thật không ngờ Kỷ Thành Minh cũng tham gia loại trò chơi này, họ tỏ ra tán thưởng sự ngây thơ chất phác của giơ điện thoại của Kỷ Niệm Hi lên- Cô gái xinh đẹp đang ngồi bên cạnh tôi vừa nổi giận không vui cho lắm, cho nên xin để cô ấy nhận được món quà may mắn trong hôn lễ của tổng giám đốc Giang đây, mọi người không ngại chứ?Người dẫn chương trình đối đáp rất trôi chảy- Không biết tiểu thư xinh đẹp đây và vị tiên sinh anh tuấn này là quan hệ gì ạ?Kỷ Thành Minh cúi đầu, vờ như hơi ảo não, một lúc lâu sau anh mới ngẩng lên- Hình như tôi vừa nghe thấy người ta mô tả về chúng tôi, hình như là một đôi nhỉ?Cả hội trường lại cười Thành Minh lại đẩy Kỷ Niệm Hi lên- Nhanh lên nhận món quà thần bí của họ thôi em, nhỡ họ tiếc rẻ không trao thì biết làm thế nào bây giờ?Mọi người lại cười, không khí diễn ra vô cùng náo nhiệt. Một số người cười vì không khí sôi động này. Một số người cười, ngay cả lí do vì sao họ cũng không Niệm Hi tiến lên lễ đài, nếu đã đi đến bước này rồi, vậy thì cứ đi tiếp dẫn chương trình rất giỏi tạo không khí, anh ta cười nhìn cô- Không biết vị tiểu thư xinh đẹp này hi vọng cô dâu hay chú rể tặng quà đây?Cứ như trao bằng khen không ngẩng đầu thản nhiên cười- Chú rể nhé, mọi người đều khen chú rể thật hấp dẫn, tôi cũng tiện thể muốn cầu nguyện để lấy được một người chồng giống như chú rể chú rể, mọi người ở đây đều gì đáng buồn cười đâu, cô đâu có đứng đây diễn hài kịch Rất tốt, xin mời chú rể bước ra trao tặng quà Niệm Hi nhìn theo Giang Thừa Dự, họ đứng thật gần nhau. Khuôn mặt với ngũ quan vô cùng hoàn mĩ của anh xuất hiện ngay trước mắt cô, bóng dáng anh thật thân thiết biết bao, hương vị anh quen thuộc biết bao, cô chìa tay ra- Em muốn nhận như năm cô vừa tròn mười tám tuổi, cô chạy đến trước mặt anh, chìa tay ra “Em muốn nhận quà.”Sau này không cho phép anh được ở bên cạnh một cô gái nào khác, cũng không được chưa có sự đồng ý của em mà phát tín hiệu với người ta, không được trò chuyện với người đẹp hơn em, càng không được cưới ai khác ngoài giờ em đã 18 tuổi, anh phải chờ em từ từ lớn lên, bây giờ anh bắt đầu chờ đợi được rồi đấy, khi nào sinh nhật của em cắm hơn 20 ngọn nến, vậy là đã đến lúc, chúng mình sẽ cùng nhau kết Tặng quà cho em đi, nếu anh không tặng, anh sẽ phải tự gói mình thành món quà tặng cho em chính bản thân anh cho em đi, không được đâu, như thế thì xấu Niệm Hi ngẩng đầu lên, quan sát anh thật lâu- Chẳng lẽ tổng giám đốc Giang đây thấy tôi không đủ tư cách nhận món quà của ngài ư?- Kỷ tiểu thư lại nói đùa rồi. – Giang Thừa Dự thở dài. Trước mặt mọi người xuất hiện một sợi dây chuyền của nhà thiết kế trang sức người Pháp nổi tiếng thế giới được đặt trên một tháp cao cô cùng tinh xảo. Mọi người hô vang, tỏ ra vô cùng thán phục, Giang gia quả là dám chịu lúc ấy, Mông Tuyết giật mình nhìn chồng, hiển nhiên tình huống này nằm ngoài dự liệu của Thừa Dự cầm lấy món quà, anh không cần để ý đến bất kỳ ai, trực tiếp choàng tay qua cổ cô. Ngay trước mặt mọi người, chú rể choàng tay ôm một cô gái khác thì thật chẳng hay ho gì, nhưng không một ai dám lên tiếng. - Lục Nhân… - Anh nhẹ nhàng mở miệng, chỉ mình cô có thể nghe thấy giọng nói của thở của anh vẫn quanh quẩn vấn vít quanh cổ cô, thế nhưng anh đã quyết định trở thành chồng của một người khác. Cuộc sống sao lại diễn ra một vở hài kịch đặc sắc thế biết nhận ra gọi tên cả những chuyện xảy ra trước đây đều là một sự ngụy trang, anh vờ như không quen biết cô. Anh dùng những lời nói như vậy để tổn thương cô, cô có thể không quan tâm, cô cũng có thể tự an ủi chính mình rằng, cô sẽ không bận nhưng cô không thể không nhớ rõ một chuyện, anh đang đứng ngay trước mặt cô, để cưới một người nhật thứ 18 của cô, cô từng nói với anh rằng- Sau này chúng mình kết hôn, nhất định phải viết rõ một hiệp ước. Một khi Giang Thừa Dự đã kết hôn với Giang Lục Nhân, thì không thể li hôn, nếu không toàn bộ tài sản sẽ thuộc quyền sở hữu của Giang Lục đó anh cốc một cái lên trán, nhìn cô đầy chiều chuộng- Được thôi. – Anh còn cười cô. – Em cũng thật là tham lam như thế, nhưng anh vẫn tình nguyện trao tặng cho hôn nhân nào quy định một khi đã kết hôn thì không thể li hôn? Vi phạm luật hôn nhân thì đã sao? Hành vi trái pháp luật không có trong luật pháp tất nhiên sẽ không thể tồn tại. Hiệp ước đó, ngay giây phút quyết định kia đã không có hiệu nữ cứ luôn ngốc nghếch, luôn cất giữ những lời hứa hẹn chót lưỡi đầu môi ngon ngọt của đàn ông, họ không biết rằng, ngay từ đầu, những lời nói đó vốn chẳng hề có giá xem, cô không phải hoàn toàn là một đứa ngốc như thế hay sao?Anh vẫn cưới một người con gái khác, ngay trước mặt cô, anh vẫn ở bên một người con gái Thừa Dự muốn nói gì đó, nhưng Kỷ Thành Minh đã tiến lên đây- Tổng giám đốc Giang, sao anh lại định ngay trước mặt tôi ăn đậu hũ của cô ấy thế? Tôi không đồng ý đâu. – Một tay anh đoạt lấy Kỷ Niệm Hi, mặc kệ những người khác thấy thế cười với Giang Thừa Dự, trong nụ cười đầy giằng co căng thẳng, tin rằng đôi bên đều nhận ra điều Tổng giám đốc Kỷ bắt đầu trở nên keo kiệt như vậy từ bao giờ? - Chẳng ai lại hào phóng đối với người phụ nữ của mình, ngoại trừ thánh nhân, nhưng tôi lại chỉ là một kẻ phàm nhân. – Kỷ Thành Minh kéo Kỷ Niệm Hi qua phía anh, mỉm cười khẽ tránh Thừa Dự nhìn người đang đứng bên cạnh anh, đối phương lắc đầu với anh. Đồng thời Kỷ Thành Minh cũng kéo Kỷ Niệm Hi lại sát bên cạnh mình, không một ai lại có thể tiếp cận cô. Trường hợp duy nhất cô không ở bên cạnh anh, có lẽ chỉ có duy nhất tình huống vừa diễn Thừa Dự nhìn theo bóng dáng của Kỷ Thành Minh đang dần đi khuất, anh ta rốt cuộc định làm gì đây?Kỷ Thành Minh dường như rất vui vẻ- Vừa rồi có thỏa mãn không em?Cô nhắm mắt lại, không định trả lời câu hỏi nhàm chán của tay Kỷ Thành Minh giật sợi dây chuyền trên cổ cô xuống, cổ cô hằn lên một vết đỏ, rất đau, nhưng cô chỉ cau người nhìn sang phía Sau này tôi sẽ tặng cô ấy những thứ đẹp hơn. – Anh cười, để họ nghĩ rằng người đàn ông này đang bị lòng tự trọng chiếm hữu, chẳng ai hi vọng người phụ nữ của mình đeo trên cổ chiếc vòng của một người đàn ông khác tặng, dựa vào đâu mà bắt anh trở thành ngoại lệ chấp nhận chuyện cau mày giằng co với anh, chiếc vòng cổ có chất lượng không tồi, thế nên ít nhất anh không vứt thẳng xuống đất. Phải chăng bỗng nhiên anh lại biết thương hương tiếc ngọc, anh không thèm ném thẳng đi cơ Ăn cơm thôi nào. – Anh ôm lấy thắt lưng cô, đẩy cô về phía bàn lẽ vì cổ quá đau, nên đôi mắt cô rốt cuộc cũng đỏ lẽ cứ tìm cho mình một lý do để đau đớn, cũng thật tốt biết bao, ngay chính bản thân còn cho rằng như vậy, chỉ là đau, chỉ là muốn khóc lên, thì sẽ rất đơn giản, đâu còn gì để mà phức tạp mắt cũng sẽ không rơi vợ chồng mới cưới bắt đầu đến từng bàn kính rượu quan khách, còn cô cũng bắt đầu dùng bữa, dùng thực phẩm để điểm tô cho vị giác của chính mình, cô cứ đổ mọi thứ vào miệng, thế là chẳng cần phải nói gì Thành Minh vỗ vỗ lưng cô- Ăn chậm thôi em, không người ta không biết lại tưởng bình thường anh để em đói đấy. Một câu nói rất bình thường, nhưng họ có thể hình dung được trong mắt những người khác, nói như vậy, tất nhiên sẽ che giấu những ý tứ phía không thèm nghĩ nữa, anh muốn làm gì thì đã rất mệt mỏi rồi, cô mệt mỏi, toàn bộ thế giới này chỉ còn lại mình cô, chẳng còn ai khác tồn tại Thừa Dự và Mông Tuyết không biết đã đến từ khi nào, cô không biết, cũng không muốn biết nữa. Tất cả mọi người đều nâng ly đứng dậy trong tư thế chờ đợi từ lâu. Giang Thừa Dự cũng rất phối hợp với Cả đời chỉ kết hôn một lần duy nhất, tổng giám đốc Giang thật không thẳng thắn rồi, uống thêm một ly nữa nào… - Không biết là ai vừa Niệm Hi cũng đứng dậy, khi cô nghe thấy câu “Cả đời chỉ kết hôn một lần duy nhất” kia, dường như cả người đều nhũn ra. Thật hay cho cái câu “Cả đời chỉ kết kết hôn một lần duy nhất” Thành Minh cầm một ly rượu đưa tận tay Kỷ Niệm Hi- Nếu không vui em cũng phải uống một ly chứ, nếu không tổng giám đốc Giang sẽ bất mãn Thành Minh tỏ ra không một chút kiêng nãy anh đã nói người đẹp bên cạnh anh đang giận dỗi, hẳn là người ta vẫn chưa hết giận Niệm Hi run run, Giang Thừa Dự và Kỷ Thành Minh đều đồng thời nhìn về phía tình huống hay thế này, cô cũng phải thể hiện tài năng của mình chứ Tôi xin chúc hai người tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc. – Một câu nói thật đơn giản, nhưng lại dùng hết dũng khí cả đời cô gộp lại, chất lỏng trong ly được cô cạn sạch một hơi. – Tôi xin kính chúc thêm một ly nữa, bằng hạnh động thực tế để biểu đạt rằng, tôi thật lòng gửi lời chúc phúc đầy thành ý đến tổng giám đốc Giang nói vừa cất lên, ly rượu trên tay cô cũng Tốt, tốt lắm, thật đúng là nữ trung hào kiệt. – Có người vỗ Thừa Dự nhìn cô, rồi hạ ly rượu trên tay người lại lớn tiếng cười - Này biết nói gì đây, cô bé nhà người ta đều đã cạn ly, sao tổng giám đốc Giang lại kém thế?Giang Thừa Dự bất đắc dĩ gãi đầu gãi tai- Làm người cũng phải tích đức một chút thấy chồng mình đứng bên cạnh đang khó xử, cô vợ mới cưới Mông Tuyết khẽ than lên- Ly rượu này, tôi xin Tuyết đang định nhận ly rượu, Kỷ Thành Minh chầm chậm thủ thế- Hôm nay đã đủ phương pháp nâng ly rồi, tôi nghĩ mọi người cũng nhìn chán, không biết còn phương pháp trình diễn nào hay hơn không nhỉ? Trên đời này khó có thể tìm thấy một đôi vợ chồng nào tình cảm mặn nồng đến thế. Mọi người lại càng náo loạn- Uống rượu giao bôi đi, uống rượu giao bôi…Mông Tuyết bị kích động bởi lời nói, cô cầm ly rượu lên, nhìn Giang Thừa Dự. Yết hầu Giang Thừa Dự khẽ run lên, một câu “Thôi bỏ đi” định nói ra đành phải nuốt về. Anh cầm ly rượu lên, ngay khi quan khách vỗ tay, anh cùng Mông Tuyết hoàn thành nghi thức “quan phương” Niệm Hi nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, rốt cục cả thế giới trong mắt cô cũng sụp đổ, cô không còn lối bộ thế giới này đều bị hủy diệt, đơn giản chỉ vì cô bị một người vứt đàn ông đó đang đứng trước mắt cô, anh đang nắm tay một cô gái khác. Rốt cuộc cuộc vui cũng tàn, mọi người cũng xong xuôi, cô dâu chú rể đi đến bàn khác để nghênh đón màn trêu chọc tiếp Họ thật xứng đôi em nhỉ? – Kỷ Thành Minh bỗng mở không nói gì nữa, tất cả thế giới của cô đều đang rối bời, cô không cần thiết phải phát biểu cảm nhận của môi như cánh hoa của anh lại chuyển đến bên tai cô, thoạt nhìn hai người thật vô cùng thân thiết- Em có rất nhiều phương pháp để thể hiện sự bất mãn của mình đã có thể được lựa chọn, cô có thể đứng trước mặt mọi người mà gào thét lên, hay tuyên bố rằng Giang Thừa Dự đã vứt bỏ cô , để tất cả quan khách được chứng kiến bộ mặt thật của Giang Thừa Dự. Cô có thể ngay lập tức phát huy sự bất mãn của mình, Kỷ Thành Minh đã đưa cô đến đây, cô sẽ có cơ hội được làm tất cả mọi thứ cô muốn, mọi người trong hội trường sẽ trở thành nhân chứng cho cô. Còn hành vi của cô ngày hôm nay, sẽ được phóng đại vô hạn trong mắt mọi đã có thể lựa chọn, cô đã có cơ hội được lựa là do chính bản thân cô không phụ nữ không đủ khôn ngoan, mới có thể để bản thân tiếp tục bị một vết đó đã là lựa chọn của cô, có nghĩa là chính bản thân cô sẽ phải gánh vác toàn bộ hậu quả do lựa chọn ấy gây ra, ai cho cô được phép hưởng toàn bộ những thứ tốt đẹp trên đời thế cả rượu trên bàn đều được đặt trước mặt cô, cô uống hết ly này đến ly đang nâng ly kính rượu với chính cô, cô uống cho chính mình, cô đang tự uống rượu một cách vô cùng sảng khoái đấy. Nếu cô đã không muốn hành hạ người khác, cô đành phải hành hạ chính bản thân cô, có gì là không thể được đâu. Có gì có thể so sánh với tâm trạng cô vào giờ phút này, có gì rõ ràng hơn, cô không phải là không thể có Giang Thừa Dự, là do chính cô đã muốn bất cần tất cả mọi qua đời từ sớm, người duy nhất yêu thương cô là ông Giang Huy đã rời xa nhân thế từ rất lâu, chỉ còn mỗi cô là vẫn sống, người đàn ông mà cô vẫn tâm tâm niệm niệm yêu thương, ngày hôm nay, đã trở thành chồng một người thân sớm đã tiêu tan, tình yêu sau ngày hôm nay cũng sẽ hoàn toàn biến thế giới này, có cái gì là thuộc về Giang Lục Nhân cô đây?Đến cái tên của chính mình cô còn chẳng cô là ai thế?Ai đang sống trong cơ thể này thế?Cô tự hát một khúc nhạc bi thương dành tặng riêng cho chính bản thân cô, thế nhưng chính cô nghe xong mà chẳng thể hiểu được khúc nhạc Thành Minh nhìn theo động tác của cô, anh không hề cười- Em đang trừng phạt chính bản thân mình đấy à?Cô lại cười, cô có thể nghĩ được, trong lòng anh nhất định là đang mắng cô ngu ngốc. Nhưng anh vẫn còn tử tế chán nên chưa nói ra miệng, có nên khích lệ sự lương thiện đột xuất của anh không đây?Kỷ Thành Minh đang rơi vào những hồi ức của chính mình. Lúc đó anh đi tìm Giang Lục Nhân, thật ra chỉ để tìm cách cứu Hướng Tư Gia. Nhưng khi đã vô vọng, anh đành chấp nhận một sự thật đau lòng cô gái mới 18 tuổi, đã chết trong lòng anh, không hề có bất kỳ yêu cầu nào đối với anh, ngoại trừ cảm thấy vô lực, anh cũng không hề cảm thấy gì anh không đồng ý cho mình được thương tâm như con gái ấy, vẫn chưa trưởng thành,nhưng cô đã có thể hiểu được rất nhiều chuyện. Thậm chí, trong mắt Kỷ Thành Minh, Hướng Tư Gia cực kỳ thông minh, sự thông minh của cô khiến anh vô cùng tán thưởng, cô chắc chắn là lựa chọn tốt nhất để làm vợ anh. Huống chi, cô luôn không rời xa anh, cô giống như không khí luôn bao quanh anh. Cô cùng anh từ Nam Thành đến Đông Xuyên, anh những tưởng này cả đời này sẽ cứ ở bên Hướng Tư Gia như thế, không thể có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn có thể xảy ra giữa nên anh không ngại trả giá vì Hướng Tư Gia, nếu cô sẽ là vợ anh, vậy cô nên được hưởng thụ tất cả mọi quyền lợi, bất kể đó là từng nghĩ như vậy, cho nên anh bất chấp mưa gió đưa cô đi trước khi mất Hướng Tư Gia đã không muốn vậy, cô nằm trong lòng anh nói không muốn, cô nói- Đừng tìm Giang Lục Nhân, dù phải chết em cũng không muốn cô ấy cứu gái thường không hiểu rõ tình trạng khẩn thiết, có gì có thể quan trọng hơn so với mạng sống được đây, tất nhiên Kỷ Thành Minh sẽ không nghe lời Hướng Tư Tư Gia ra đi, chính bản thân Kỷ Thành Minh lại không cảm thấy quá thương tâm, trống vắng, không còn ai đứng bên cạnh anh nữa. Anh tưởng niệm, không phải tưởng niệm cho một ai khác, mà cho chính bản thân anh. Cho dù trời xanh không thấu, cũng chẳng bận tâm, nhưng thiếu một người, vẫn có gì đó rất là cảm giác của anh vào thời điểm đó, vậy hiện tại Kỷ Niệm Hi thì sao, cô đang nghĩ đến điều gì?Kỷ Niệm Hi vẫn đang ngồi uống rượu, không hề mở miệng nói một câu, ánh mắt cô cũng chẳng hề liếc nhìn đôi vợ chồng mới cưới, cô chỉ đang giải tỏa bằng phương thức của chính hi vọng cô có thể khóc lên, ít nhất có như vậy cô mới có thể giải tỏa được hết những cảm xúc đang dồn nén trong lòng, cô mới khiễn bản thân vơi bớt khó từ bao giờ anh lại cho phép bản thân thực hiện nhiều hành vi nhàm chán như thế này?Hay vì chính anh đã quá trống trải rồi?Anh đoạt lấy ly rượu trên tay cô- Để anh uống cùng nhún vai- Tốt chỉ cần có một ai đó có thể giúp tôi, chỉ đơn giản như vậy thôi, nhưng để thực hiện lời hứa đó lại thật phức vẫn uống, thật ra họ không hề say không biết có phải vì rượu này tác dụng chậm hơn hay không nữa. Kỷ Thành Minh đỡ lấy Kỷ Niệm Hi, đầu óc cô coi như vẫn tỉnh táo, tuy nhiên có nhiều hành động cô vẫn không rõ ràng Xem ra tổng giám đốc Kỷ lần này rất thật lòng nhỉ? – Có người thử hỏi Tôi đã bao giờ không thật lòng chưa? – Anh cũng thật sự hồi tưởng lại, ngoài Hướng Tư Gia, bên cạnh anh chưa từng xuất hiện thêm một cô gái nào khác, mà với Hướng Tư Gia anh cũng rất thật của đối phương vốn chỉ là tùy tiện, nhưng bị vặn lại bởi câu hỏi của anh, người đó chẳng biết phải nói gì thêm, cười trừ bỏ ta đều nói rằng những người thất tình đều rất phiền phức, hóa ra đó đúng là sự thật, ít nhất chính anh cũng thừa nhận rằng thật sự là như một đoạn tình cảm ngắn ngủi mà phải đòi sống đòi chết thì thật chẳng đáng, đây là nhận xét của tất cả mọi người ngoài cuộc đứng xem. Nhưng người trong cuộc mới có tư cách để nói chuyện Thành Minh bực mình thở dài, cũng không biết anh thở dài vì đứng trước cửa khác sạn, có người đi tới- Tổng giám đốc Kỷ, tổng giám đốc Giang muốn gặp Thành Minh nở một nụ cười xấu xa- Không nghe ôm lấy Kỷ Niệm Hi bỗng đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Kỷ Thành Minh- Đúng, không nghe cười với anh, khuôn mặt cô ửng hồng, kinh diễm đến bất ngờ, tay cô chạm lên khuôn mặt của Kỷ Thành Minh, không biết cô đang nhìn thấy ai, nhưng đôi mắt cô, sáng ngời hiếm nhân cười, đúng thật khuynh quốc khuynh thành. Trời gia tại Đông bắt đầu vào hạ, những cơn mưa rào ào ào đổ xuống tạo thành một màn nước lớn chuyển động trên mặt đường nhựa, rầm rầm đổ về các hồ chứa nước. Những đám mây trên bầu trời thay một màu áo đen xám xịt, không đẹp chút nào. Mưa nhẹ dần sau một hồi trời đất âm u, giống như cô con dâu nhỏ vừa mới về nhà chồng, nhưng rất khó tạnh, rồi trời lại mưa to kèm theo gió lớn, cuối cùng mãi mới hết hẳn. Bánh xe ma sát với mặt đường, tạo ra vô số tia nước bắn tóe ra xung giọt nước mưa như hạt ngọc trơn trượt trên tấm kính tay Giang Lục Nhân không ngừng hứng lấy những giọt nước mưa đang trượt trên ô cửa kính, cảm xúc trong lòng cô cũng lạnh giá như băng. Trận mưa mùa hè khiến nhiệt độ đột ngột hạ xuống, cứ nhìn thời tiết lúc này, hẳn sẽ còn lâu trời mới trở lạnh. Cô chưa bao giờ biết, có một năm, mùa đông trở nên cực kỳ lạnh, nhưng hiện tại cô cảm thấy lạnh lẽo chẳng kém gì mùa đông năm xe là một người xa lạ, không nói một kể ánh mắt của cô có trở nên hiếu kỳ đến mức độ nào, đối phương cũng tỏ ra không hề suy phải cô chưa từng nếm trải cảm giác từ bệnh viện đi ngoài khá loạn, các bác sĩ và y tá trong bệnh viện cũng từng nói về vụ bạo loạn này, rất nhiều người đang đứng biểu tình trên đường, cầm các biểu ngữ, trên có viết “Trung Quốc là diaoyudao”, vân vân và mây mây. Ở những nơi ít người còn xảy ra bạo loạn nữa là ở những thành phố đông dân cư như ở đây. Cũng có một số ít những thương nhân đầu cơ trục lợi, đẩy cục diện trở nên xấu đi, phá xe cộ và hàng hóa của người Nhật, gây hoang mang trong lòng dân chúng. Thậm chí có một số người còn kéo nhau đi đến các nhà hàng, sau khi ăn xong liền đi thẳng, trước khi đi họ bỏ lại một câu “Ai nói đồ nhà mày bán là thức ăn, tao ăn vào chỉ muốn nôn ra, mày có đủ tiền trả phí tổn tinh thần cho tao không?” Trong một quốc gia, nơi nguy hiểm nhất chính là những chỗ đông người, chắc chắn sẽ có những người giở trò phía sau, gây nội chiến, làm tổn hại đến sự nhiệt tình của những đồng bào ái quốc, vì thế càng về sau con người ta càng trở nên lạnh lùng trạng này không phải là lần đầu tiên diễn ra, cách đây vài năm đã xảy ra một sự kiện tương tự, nhưng từ từ một thời gian sau sự việc sẽ tự nhiên lắng xuống. Thời điểm đó ở các trường đại học ra lệnh tạm nghỉ, vì sợ các học sinh và sinh viên tham gia vào các cuộc biểu tình, bất cứ ai tham gia đều bị ghi tên vào học quen thuộc này, nếu không phải vì cái lạnh đang lan dần trong bàn tay, cô không sao tin được chính mình đã hôn mê mất bốn vậy, dòng đời luôn tuân theo một vòng tuần hoàn, cứ đến rồi lại kêu gọi phong trào chống dùng hàng ngoại, nhưng chỉ chống được vài ngày, họ lại chạy đi mua, một thời gian sau lại xảy ra sự kiện như vậy, họ lại chống, kết quả là tạo thành một vòng tuần hoàn lặp đi lặp như tất cả mọi sự vật đều như vậy, cứ tuần hoàn lặp đi lặp lại từ ngày này qua ngày khác, những người có thể kiên trì bám trụ ít đến đáng hơi thở dài, con người ta ai cũng vậy, chỉ cần không động chạm đến lợi ích của họ, họ đều có thể khoanh tay đứng dựa vào ghế tựa, để thân thể thả lỏng ra một nghĩ hỗn loạn. Hoang tốt hơn nhiều so với chim trong lồng, chúng bị giam cầm quá lâu, đến mức quên cả hương vị tự do bên hỗn loạn vì một tương lai vô cùng bất định, cô hoang mang vì không biết rốt cuộc Kỷ Thành Minh định đối xử với cô như thế nào trừ chính bản thân cô, cô chẳng còn bất cứ thứ thương ở chỗ, cuộc sống của cô lại phải dựa vào Kỷ Thành Minh cơ đấy, dựa dẫm vào Kỷ Thành Minh ở một thành phố nửa xa lạ nửa quen thuộc này, ông trời thật quá trêu dừng lại trước hoa viên trong biệt thự, cô bước xuống thự rất tráng lệ, khung cảnh bao quanh cũng vô cùng tao nhã, chủ nhân của biệt thự này hẳn phải là một con người cực kỳ biết hưởng đứng lặng yên, một lần nữa đánh giá lại biệt thự, nội thất tinh xảo, trên ban công tầng hai có đặt một vài chậu hoa, nở vài bông hoa cô không biết tên. Biệt thự được bao phủ bởi một màu xanh mượt của cây cối, tường rào được xây dựng bao quanh, một góc khuôn viên trồng những hàng trúc cao, bên cạnh đó là một vài cây màu xanh lục, khó có thể gọi như một thế ngoại đào đây, cô từng nghe kể vài chuyện về Kỷ Thành Minh, nhưng ngoài những tin tức bàn tán về công việc trong công ty, ngoài ra rất ít khi đề cập đến chuyện gia đình chỉ biết rằng, Đông Xuyên không phải là giang sơn lớn nhất của Kỷ gia, đại bản doanh của họ ở Nam Thành, ít nhất cha mẹ Kỷ Thành Minh đều sống ở Nam đứng một lúc, nhưng không một ai để ý đến cô, cô đành tự mình đi vào biệt trong biệt thự không quá rộng, nhưng không một bóng người, ngay đến đại sảnh cũng trống không mang theo hành lý, hiện tại, ngoại trừ chính bản thân cô, cô cũng chẳng thể đưa ra bất cứ cái đảo mắt một vòng quanh phòng khách, rất sạch sẽ, đơn giản, vừa lịch sự, vừa tao nhưng đối với một nơi xa lạ, dù sao vẫn cảm thấy kháng vẫn đứng, đứng lặng bao lâu sau, có người đẩy cửa bước vào, mang theo một làn thức ăn lớn. Bước vào phòng là một phụ nữ trung niên khoảng bốn năm mươi tuổi, người phụ nữ đó nhìn thấy cô, bà dường như hơi sửng sốt, đến nửa ngày sau mới nở nụ cười- Cô có phải là bạn thiếu gia không?Giang Lục Nhân nghĩ, hẳn thiếu gia ở đây là ám chỉ Kỷ Thành Minh, vì thế cô gật Ta là người đã chăm sóc cho thiếu gia từ bé đến lớn, cứ gọi ta là vú Lâm là Lâm rất vui Ngồi đi, ngồi đi sao cứ đứng mãi Có phải bác đang định đi nấu cơm không?- Đúng vậy, thiếu gia thích nhất là ăn cơm do ta nấu, nên lão gia và phu nhân mới đưa ta theo thiếu gia đến Đông Xuyên. Vú Lâm đánh giá Giang Lục Nhân một lượt, không quên tính toán, xinh đẹp, rất xinh đẹp, chỉ là quá gầy, sớm biết bà đã mua thêm nhiều đồ ăn về, nấu một nồi canh tẩm bổ cũng Lâm đi nấu cơm, Giang Lục Nhân đứng bên cạnh, nghe bà kể về chuyện hồi bé của Kỷ Thành Từ bé đến lớn, thiếu gia nhà chúng tôi chưa từng khiến lão gia và phu nhân phải phiền lòng, khi những đứa trẻ khác đang ở độ tuổi nổi loạn, thiếu gia vẫn ngoan ngoãn chăm chỉ học bài, gia đình nào lại sinh ra và nuôi được một đứa con như vậy chứ, thật hiếm Ta nói nhỏ với con một chuyện nhé, lão gia và phu nhân nhà chúng ta đều là những chủ nhân có tính cách táo bạo, không hiểu sao lại sinh ra một đứa con trai tốt tính như thiếu gia, thật hiếm Đây có phải giống như giới trẻ các cháu hay gọi là “con hơn cha” đúng không?- …Giang Lục Nhân đứng bên cạnh vừa nghe vừa liên tưởng, đúng là Kỷ Thành Minh rất ngoan, đáng tiếc, là ngoan giả từ đầu cô đã không có bất kỳ thiện cảm nào với anh ta, có lẽ vì anh ta quá giả dối, là loại người luôn mũ áo chỉnh tề, khiến người ngoài luôn chỉ nhìn thấy mặt chân thật của anh ta, càng đi sâu lại càng cảm thấy tò mò, đồng thời lại càng muốn giữ một khoảng người thật mâu như chính cô, tuy cô không thích Kỷ Thành Minh, nhưng cũng không có khí phách ra đi, cô còn muốn sống, cô cần phải tìm hiểu xem tình trạng hiện tại cô sẽ phải đối mặt với một cuộc sống như thế bao lâu sau, Kỷ Thành Minh về nhìn thấy Giang Lục Nhân, mi tâm anh hơi lay động, nhưng lại không có thái độ lại, vú Lâm vui mừng kéo anh sang một bên - Có phải bạn gái con đây không? Rất được đấy, có muốn bác báo một tiếng với lão gia và phu nhân không? Phu nhân luôn hỏi bác rằng con có giao lưu với bạn gái nào không, còn nghi ngờ…Kỷ Thành Minh phủ nhận- Không phải kiểu quan hệ như bác tưởng Đừng lừa bác, tuy mắt bác đã mờ, nhưng đầu óc bác vẫn còn minh mẫn lắm. Sau khi Tư Gia qua đời, đây là cô gái đầu tiên cháu đưa về nhà. Để bác xem đã bao lâu rồi nhỉ…Nói đến đây, bà lại thấy bùi Hóa ra đã bốn năm rồi, thời gian trôi thật nhanh quá, con bé đó thật là ngoan, lại còn rất thông minh…Nhắc đến “Hướng Tư Gia”, sắc mặt Kỷ Thành Minh trầm rất ít khi nhớ lại, nhưng không có nghĩa là đã quên, càng không có nghĩa là khi nghe người khác nhắc đến sẽ không cảm thấy đau vậy, cô đúng là một cô gái tốt, nụ cười ngọt ngào, diện mạo thanh thoát, vậy mà đã không anh, anh thậm chí còn không được gặp mặt cô lần Vú Lâm, con đói lắm không muốn tiếp tục xoay quanh đề tài này Lâm đối xử rất tốt với Giang Lục Nhân, bà còn vì cô mà nấu rất nhiều món Thành Minh lại ăn một cách vô không thích cùng ngồi trên một bàn ăn cơm với một người xa là những khi ở nhà, bây giờ lại có thêm một người, anh thật sự cảm thấy không được tự sao lại để cô đến đây?Chính bản thân anh cũng không thể hiểu cau trán, anh nhận ra, chính anh cũng là một người rất mâu chỉ muốn trả thù cô, anh lại không thấy chính bản thân anh đang ỉ lớn hiếp nhỏ, là một người đàn ông lại cứ luôn nhằm vào một cô gái như vậy, đến ngay chính anh cũng tự cảm thấy khinh bỉ. Nhưng nếu nhìn thấy cô sống tốt, sống hạnh phúc, anh lại cảm thấy bất nên, anh tự đặt ra một mục tiêu cho chính bản than nhất định phải trả giá, nếu cô càng muốn cái gì, anh sẽ càng cướp từ tay cô nhất định sẽ phải mất, gọi là tình hành hạ về thể xác khác xa với sự tra tấn về tinh thần, Kỷ Thành Minh sẽ không ngại phải làm như sẽ để cô phải trả một cái giá thật đắt, mới có thể bù lại những tiếc nuối của anh vì đã mất đi Hướng Tư Gia, mới đủ để xoa dịu nỗi đau trong lòng anh. Anh đã từng nói, anh thích sự công bằng, bất kể là trên phương diện tiền tài hay tình cảm. Giang Lục Nhân thiu thiu ngủ khoảng mấy tiếng, vừa tỉnh lại, cô đã nhìn thấy Giang Thừa Dự đang ngồi đối diện nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Trong ấn tượng của cô, những cơ hội được ở bên anh như lúc này không nhiều lắm, hay có thể nói, sự quan tâm của anh không bao giờ dành cho cô. Đột nhiên anh lại trở nên chú ý đến cô như vậy, khiến cô rất kinh ngạc. Cô lập tức xoa xoa mặt, làm gì có chuyện gì được chứ. Sự kỳ lạ trong ánh mắt anh khiến cô không biết diễn tả như thế Thay quần áo rồi xuất viện ngay bỏ lại một câu, chậm chạp hiên ngang bước ra ngẩn người, nhìn theo bóng dáng anh, điện trong phòng đã được qua vì cơ thể hơi yếu nên cô mới bị ngất xỉu ở bể bơi, vốn không ảnh hưởng nhiều, dùng từ “xuất viện” này hình như có hơi quá thì nghĩ nghĩ, nhanh chóng thay quần áo, rời khỏi đang đứng bên ngoài chờ cô, trấn tĩnh đến kinh cũng không biết anh đang suy nghĩ về chuyện gì, cô chỉ cảm thấy thật kỳ lạ, nhưng không biết diễn tả thế lên trên xe, rõ ràng Giang Thừa Dự muốn hỏi gì đó, nhưng lại không mở miệng, khiến Giang Lục Nhân lại càng băn khoăn trong lòng. Cô không biết rằng, Giang Thừa Dự bỗng nhiên nghĩ đến tình trạng của cô trong công ty, anh muốn hỏi cô có thích nghi được với môi trường mới không, nhưng sau đó lại nghĩ ra anh sớm đã hỏi cô về vấn đề này rồi, cô cũng từng rất nhiều lần trả lời, nếu cứ hỏi đi hỏi lại thì cũng thật quá rề rà. Anh đương nhiên hiểu rõ hiện trạng của cô, trước đây anh còn thầm cảm thấy vui vẻ, tuy rằng sau này cũng hơi khó chịu một chút, nhưng không biết anh đã nhiễm những cảm xúc khác lạ này từ bao rất muốn hỏi cô, cô gọi anh bằng anh trai, vậy trong lòng cô có thật sự coi anh như một người anh trai ruột thịt hay không. Nếu là như vậy, mỗi khi phải chịu ấm ức khi ở bên ngoài, vì sao cô không bao giờ kể với anh. Có vài người bạn thân thiết với anh cứ luôn phàn nàn rằng em gái hoặc bạn gái mình suốt ngày chỉ biết ca cẩm và giận dỗi, họ luôn nghĩ rằng mọi người đều bạc đãi họ, hoặc là họ ghét phải nhìn thấy người ta. Rất nhiều năm qua, anh chợt nhận ra, cô chưa bao giờ nổi giận với cô, có thật sự coi anh là anh trai của cô không?Anh cau mày, hình như anh chưa bao giờ đối xử với cô như một cô em gái ruột thịt của là có gì đó không bình thường đang diễn ra, anh cũng không rõ, anh thấy hơi buồn bực, anh không thích cảm giác lại nhìn dáng vẻ của anh, cô không dám mở miệng quấy rầy, có lẽ anh đang cảm thấy rất phiền phức, nhưng cô đâu có khiến anh phiền vì đến nhà, theo thường lệ ông Giang Huy thường hỏi vì sao cô không về nhà, nhưng vì Giang Thừa Dự cũng không về, nên ông không cảm thấy quá lo lắng, vì Giang Thừa Dự đã kiếm cớ là công ty thưởng cho nhân viên thêm một đêm ở khách đến bà Văn Dao cũng không mở miệng hỏi về Dương bê thức ăn bày lên bàn, bốn người họ lại cùng ăn tôí như mọi khi, bà Văn Dao bỗng hỏi- Thừa Dự, đi chơi với Tố Nhi con thấy thế nào?Giang Thừa Dự đảo mắt liếc mẹ mình một cái- Có đi, nhưng không có gì đặc độ không mặn không nhạt của anh khiến bà Văn Dao cau mày- Con bé đó rất ngây Thừa Dự hiểu ý bà Văn Dao, bà muốn nhắc nhở anh rằng Nghiêm Tố Nhi tốt như thế nào, lại không mưu mô, nếu kết giao cũng sẽ tránh khỏi mệt mỏi, đối với đàn ông như thế cũng không Mẹ à, con đang dồn hết tâm trí vào công thản nhiên Giang Huy dừng đũa- Con nó còn nhỏ, không cần chúng ta phải quan tâm Thừa Dự và bà Văn Dao đều nhìn về phía ông Giang Huy, họ đồng thời nuốt xuống suy nghĩ của mình. Thế nhưng Giang Thừa Dự lại khá thoải mái, dù sao tạm thời anh cũng không bận tâm đến chuyện này, cứ để thư thư, khi nào cần tiến sẽ tiến thường thì sao cũng được, nhưng đối với chuyện dựng vợ gả chồng, anh không muốn lấy lợi ích là một thước đo tiêu chuẩn như những kẻ bà Văn Dao lại khá thất vọng đối với chồng Lục Nhân chỉ lẳng lặng ngồi theo dõi cuộc đối thoại của họ, cô chưa từng dừng đũa bới cơm, giống như ở đây, cô không có quyền lên tiếng. Cô không thể nói “Anh trai nên có bạn gái rồi..”Cô không thể nói “Anh trai thích kiểu con gái như thế nào…”Cô không thể nói “Trong lòng anh trai có muốn lấy vợ không..”….Có rất nhiều thứ, cô không bao giờ nói, cũng không thể thật yên ngồi trong phòng mình. Cô cảm thấy có gì đó không rõ ràng. Giống như, cô đột nhiên không biết bản thân nên làm gì, không nên làm gì, hay có phải những lời cô nói với người khác đều sai lầm rồi ba tiếng gõ cửa, cô bước ra ngoài mở mỉm cười với ông Giang Huy, một nụ cười rất bản năng, khiến cô cũng tự cảm thấy bản thân thật giả Giang Huy mang đến cho cô một cái bánh gato, là loại bánh mà trước đây cô từng nói rằng rất Lúc nãy cha thấy con ăn rất bỗng cảm thấy áy náy vì những biểu cảm phi tự nhiên vừa Cảm ơn Giang Huy cau mày, thở dài- Lục Nhân, bây giờ con đừng nên suy nghĩ nhiều, hãy cố gắng học thật giỏi, chuyện tương lai rồi sẽ nói không rõ ý của ông, thế nhưng vẫn đủ để nhận ra ông đang phiền lòng vì chuyện của cô, nên rất cảm động. - Con biết, con sẽ không suy nghĩ lung Ở công ty có xảy ra chuyện gì không?- Đồng nghiệp đối xử với con rất tốt, có chuyện gì con không hiểu đều chỉ dạy cho con, cha không cần quá lo lắng đâu ạ. Chỉ là con ngồi xe hơi lâu, nên cảm thấy không được thoải mái lúc đó ông Giang Huy mới yên tâm gật đầu- Đi ngủ sớm Dạ, cha cũng nghỉ ngơi sớm nhìn theo bóng ông Giang Huy, ít nhất ông cũng đối xử thật sự tốt với cô, coi cô như con gái ruột thịt của quay đầu, nhìn chiếc bánh trên tay, lòng chợt cảm thấy ngọt vậy, cô không đáng thương như cô tưởng, vẫn có nhiều người quan tâm đến cô, yêu quý cô, vì sao cô còn oán trời trách đất nghĩ cô vừa định xuống nhà uống một cốc nước, ăn bánh xong thường dễ bị khát nước vừa bước ra ngoài, cô nhìn thấy bà Văn Dao đang đi về hướng thư phòng, thật kỳ lạ, thông thường bà rất ít khi đến thư đứng thêm một lát, nghĩ đến vẫn đề bà Văn Dao nhắc đến lúc ăn cơm, hẳn phần lớn là nói về chuyện hôn nhân đại sự của Giang Thừa Dự nhỉ?Cô thật sự muốn biết, trong lòng Giang Thừa Dự đang tính toán như thế dù nghe trộm cũng không hay lắm. Nhưng cô không sao áp chế lại sự hiếu kỳ trong Mẹ à, chuyện này mẹ đừng có xen Thừa Dự từ chối ngẩng đầu lên, anh không muốn thương lượng với bà Văn Dao về chuyện của Nghiêm Tố Văn Dao trầm mặt- Mẹ già rồi, lời nói chẳng ai thèm nghe Mẹ Thừa Dự dường như có vẻ bất đắc Thật sự không thích à?- Con đã nói con còn trẻ Hồi bằng tuổi con mẹ đã sinh ra con rồi Thừa Dự có vẻ đau đầu- Đúng rồi, mẹ sau này đối xử với Lục Nhân tốt một chút, hãy coi cô ấy như con gái ruột của mình bà Văn Dao cũng kinh ngạc trước thái độ của Giang Thừa Dự- Tại sao tự nhiên con lại nói vậy?- Cô ấy không phải em gái mắt bà Văn Dao hiện lên sự bất khả tư nghị- Con nói là…Giang Thừa Dự gật đầu- Nên không cần phải so đo, cha không hề phản bội Thừa Dự cúi xuống tiếp tục nhìn vào những số liệu trên bàn, anh không hề nhìn thấy sự âm ngoan đang nhen nhóm trong đôi mắt bà Văn thì bà càng không thể hạ thủ lưu tình với Giang Lục Nhân được nữa, vốn bà còn không hiểu ông Giang Huy đang nghĩ gì, nhưng bây giờ mọi thắc mắc của bà đã được thông suốt, hóa ra ông đang muốn dâng con gái của ả tiện nhân cho con trai bà cơ đấy. Cứ ngồi đấy mà mơ, chỉ cần một ngày bà còn sống, bà sẽ không để Thừa Dự có bất cứ mối liên hệ nào với con bé cũng đừng mơ. Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn diendanlequydonTrạng thái FullSố chương 69Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Truyện Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời của tác giả Lục Xu khá đơn giản , ngắn gọn khi mà cốt truyện chỉ xoay quanh nhân vật nữ cũng có những lúc phải trải qua đau khổ, không đau khổ này thì sẽ có đau khổ khác. Nhưng vật chính trong truyện của chúng ta lại phải trải qua rất nhiều nỗi bất hạnh. Nào là mồ côi cha , phá sản , bị người đàn ông phản bội và căm ghét , số phận của cô gần như là một căn phòng đầy bóng trong cái rủi vẫn còn cái may, cô không thể cứ chìm đắm trong căn phòng tối này mãi được, đã đến lúc cô thoát ra và làm lại thôi. Chúng ta hãy cùng nhau dõi theo bước chân của người phụ nữ này và thầm cầu nguyện cho mọi điều may mắn sẽ đến với cô!

ai sẽ theo em đến cuối cuộc đời